Trước đây, Yến Chu không hài lòng vì tôi không về nhà ăn cơm, để mặc mẹ anh một mình nấu nướng, anh ta trơ trẽn chụp mũ bất hiếu lên đầu tôi: "Anh ki/ếm tiền nuôi gia đình, em lại đối xử với mẹ anh như vậy? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ nhìn anh thế nào? Sao em có thể bất hiếu như vậy, bà ấy là mẹ anh đấy."
Tôi hỏi ngược lại sao anh ta không về nhà nấu cơm.
Yến Chu vênh váo: "Công ty em gần, hơn nữa em là phụ nữ, anh ở ngoài ki/ếm tiền, em không quán xuyến việc nhà thì anh cưới em về làm gì?"
Công ty tôi đúng là gần nhà, nhưng nhà chỉ có một chiếc xe, đã bị Yến Chu lái đi làm rồi.
Tôi đội nắng đi bộ, thời gian đi lại cũng chẳng chênh lệch là bao so với lúc anh ta lái xe.
Tôi bảo Yến Chu nhường xe để tôi tiện lái về cho mẹ chồng.
Yến Chu giậm chân tức tối: "Xe là anh bỏ ra 100 nghìn tệ! Dựa vào đâu mà đưa cho em lái?"
Tôi và Yến Chu cãi nhau một trận lớn, ngay trong đêm dọn về nhà bố mẹ đẻ.
Vài ngày sau, Yến Chu mới đến tìm tôi, khóc lóc kể lể về những khó khăn anh ta đã trải qua.
Khóc lóc ở nhà tôi ba ngày, tôi mới nguôi gi/ận và đồng ý về nhà.
Vừa ngồi vào ghế phụ, tôi đã cảm thấy có điều bất thường, vị trí ghế đã bị đẩy lên trước khá nhiều.
"Anh chở người khác rồi à?"
Yến Chu thản nhiên giải thích, công ty anh ta hôm kia có buổi liên hoan, có một đồng nghiệp nữ s/ay rư/ợu, anh ta tiện đường nên chở người ta về.
Tôi ước lượng khoảng cách ghế bị đẩy lên, lòng chợt thắt lại: "Đồng nghiệp nữ?"
Yến Chu nghe ba chữ này liền nổi cáu: "Đồng nghiệp nữ thì sao? Người ta say không lái xe được, đưa đến dưới lầu nhà cô ấy là anh đi ngay, tuyệt đối không dừng lại lâu, sao ngày nào em cũng lắm tâm tư thế?"
"Không có thì thôi, anh căng thẳng cái gì?"
Hạt giống nghi ngờ đã được gieo trong lòng tôi.
Nghỉ trưa, khi tôi đang ngồi trong căng tin tám chuyện với đồng nghiệp, Yến Chu gửi tin nhắn đến.
Yến Chu: 【Mẹ anh nói em lại không về nấu cơm à?】
Tôi: 【Bà ấy không m/ua thức ăn nên em không về.】
Yến Chu: 【Thế em không biết m/ua thức ăn rồi về nấu à? Không biết điều gì cả, để mẹ anh lớn tuổi rồi còn phải chạy đôn chạy đáo.】
Tôi: 【Em m/ua thức ăn về nấu, tiền thức ăn tính thế nào? Tính theo tỷ lệ ăn uống của hai đứa mình à?】
Yến Chu: 【M/ua ít thức ăn thì đáng bao nhiêu tiền! Một trăm tệ đủ không? Anh chuyển cho em! Em bị tiền làm mờ mắt rồi à? Vài chục tệ cũng tính toán kỹ thế. Tiền anh làm ra mà em cứ nhăm nhe hết cả.】
Yến Chu: 【Quả nhiên em đúng là loại đào mỏ như lời Nguyệt Nguyệt nói!】
Lâm Nguyệt Nguyệt chính là đồng nghiệp nữ mà Yến Chu chở về sau buổi nhậu hôm đó, cô ta đã kết hôn.
Cô ta tự cho mình là phụ nữ thời đại mới, không tiêu tiền của chồng vẫn sống tốt, quan điểm này hoàn toàn trùng khớp với Yến Chu.
Yến Chu thường khen Lâm Nguyệt Nguyệt phẩm chất tốt, biết thấu hiểu nỗi vất vả của chồng, lại còn biết tiết kiệm vun vén cho gia đình.
【Lúc em bảo anh m/ua th/uốc giảm đ/au, sao anh lại tính toán từng đồng như thế?】
Một tuần trước, tôi đến kỳ kinh nguyệt.
Vì sức khỏe vốn yếu lại thêm chút cảm lạnh, tôi đ/au bụng kinh đến mức không đứng thẳng người lên được.
Khi đang làm việc tại văn phòng, mặt tôi tái mét. Sếp thấy tôi đ/au đến toát mồ hôi lạnh, đặc biệt phê duyệt cho nghỉ, để đồng nghiệp thân thiết đưa tôi về nghỉ ngơi.
Về đến nhà, mẹ chồng đang bật điều hòa, ngồi trên ghế sô pha xem tivi.
"Mẹ, giúp con tìm th/uốc giảm đ/au trong ngăn kéo với." Tôi khó khăn tháo giày ở lối vào.
Mẹ chồng từ chối: "Muốn tìm thì tự tìm, đây là nhà con, mẹ làm sao biết đồ đạc để đâu. Hơn nữa, bà già này mắt mờ tai đi/ếc, chữ nghĩa không biết mấy, sao nhận diện được th/uốc giảm đ/au, tìm nhầm th/uốc đừng có đổ lỗi cho mẹ."
Tôi nhịn đ/au ngồi xổm trước bàn trà lục lọi, mẹ chồng dùng một tay đẩy tôi ra.
"Đừng có tìm ở đây, chắn hết tầm nhìn xem tivi của mẹ rồi, tránh ra chỗ khác!"
Tôi đứng không vững, ngã ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, đ/au đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Tìm mãi không thấy, tôi gọi điện cho Yến Chu: "Anh ơi, em đến kỳ đ/au bụng quá, anh m/ua giúp em ít th/uốc giảm đ/au mang về nhé."
"Đang đi làm, tan làm rồi tính sau."
Yến Chu mất kiên nhẫn cúp máy.
"Đúng là làm quá lên!"
Mẹ chồng mỉa mai: "Phụ nữ nào mà chẳng đ/au vài ngày? Hồi xưa ở quê chúng tao đ/au đến ngất đi cũng chẳng có th/uốc giảm đ/au mà uống, chỉ có con là tiểu thư đài các, đ/au một chút đã không chịu nổi, còn bắt con trai tao m/ua th/uốc cho, không biết x/ấu hổ!"
Tôi tức đến mức bụng càng đ/au hơn, r/un r/ẩy không nói nên lời, cố gượng dậy ngồi lên sô pha để nghỉ.
"Tao thấy mày là rảnh rỗi sinh nông nổi, mấy hôm trước con trai tao đề xuất tiền ai nấy dùng, mày rõ ràng đã đồng ý ngon lành, thế mà quay đi quay lại lại bắt con trai tao m/ua cái này cái kia cho mày."
Điều hòa bật rất thấp, gió lạnh thổi vù vù vào người tôi, tôi đưa tay định cầm điều khiển, mẹ chồng bèn nắm ch/ặt cổ tay tôi.
Bà vốn làm ruộng lâu năm, lực tay khỏe đến kinh ngạc.
Cơn đ/au từ cổ tay khiến tôi hít một hơi lạnh.
"Trời nóng thế này mà không nỡ để tao bật điều hòa à? Đây là nhà của con trai tao, tiền là do con trai tao làm ra, nếu mày thấy lạnh thì về phòng mà nằm, đừng ở đây làm chướng mắt tao."
Mẹ chồng đanh đ/á cư/ớp lấy điều khiển, nhanh chóng hạ nhiệt độ xuống thêm hai độ.
"Con trai bà lương tháng bảy nghìn, sợ là làm việc ba mươi năm cũng không m/ua nổi căn nhà ở trung tâm thành phố này đâu."