"Anh vẫn phải cảm ơn em, nhờ có em mà mẹ anh không phải ch*t cô đ/ộc trong đêm tối, bà sợ nhất là sự cô đơn."
Sau này, nghe nói Yến Chu tìm đến Lâm Nguyệt Nguyệt, dùng những bức ảnh kh/ỏa th/ân để u/y hi*p, ép cô ta phải kết hôn với mình.
Lâm Nguyệt Nguyệt lúc trước vì muốn lấy lòng Yến Chu nên đã quay không ít những đoạn video ân ái nh.ạy cả.m.
Anh ta đối xử rất tệ với Lâm Nguyệt Nguyệt, hở một chút là bạo hành cô ta.
Lâm Nguyệt Nguyệt đi khắp nơi khóc lóc kể lể, nhưng thứ nhận lại chỉ là những lời mỉa mai đáng đời.
Cuộc hôn nhân mà cô ta có được nhờ phá hoại gia đình người khác, chẳng có lấy một lời chúc phúc.
Sau đó nữa, Yến Chu đưa Lâm Nguyệt Nguyệt rời khỏi thành phố này, tôi không còn nhận được tin tức gì về họ nữa.
"Tinh Tinh, con chạy chậm thôi!"
Bố tôi bất lực hét lớn về phía tôi.
Tôi chạy dọc bờ biển đón ánh hoàng hôn, bố mẹ trìu mến nhìn tôi trên bãi cát, dặn tôi chú ý an toàn.
Bố tôi họ Trình, mẹ tôi họ Dịch.
Còn tôi tên là Trình Dịch, tên gọi ở nhà là Tinh Tinh.
Họ hy vọng tôi giống như một ngôi sao trên trời, tự mình tỏa sáng.
Tôi là một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn.
Từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, đời người chỉ sống một lần, Tinh Tinh muốn làm gì cũng được, bố mẹ sẽ luôn ủng hộ.
Sau khi ly hôn với Yến Chu, tôi b/án xe, b/án nhà, tổng kết lại toàn bộ số tiền tiết kiệm rồi đưa bố mẹ đi du lịch vòng quanh thế giới.
Bố mẹ ban đầu muốn tôi đi xem mắt, tiếp xúc với những chàng trai khác, tôi đã từ chối.
Không kết hôn tôi vẫn có thể sống rất tốt.
Bố mẹ hiểu tôi, không bao giờ nhắc đến chuyện xem mắt nữa.
Tôi và bố mẹ đã đi qua rất nhiều quốc gia, giờ đang ở trên bãi biển Hawaii.
"Tinh Tinh, đi về phía trước đi, sóng đến rồi kìa!" Mẹ lo lắng gọi tôi.
Tôi chạy về phía họ.
Ngôi sao sẽ không bao giờ nhìn lại phía sau.
【Hết】