"Anh ta không ổn lắm, sao em còn muốn quay về?"
"Nếu em ở lại Bình Thành, chị có thể giúp em tìm một đống đàn ông tầm cỡ này."
Tôi nháy mắt với chị ấy, "Chị à, đừng lo, em không chịu thiệt đâu."
Kiều Yến hứa sẽ cho tôi một công ty nhỏ, nhà họ Triệu cũng đã chuyển nhượng cổ phần, đúng với kỳ vọng của tôi.
"Con bé láu lỉnh này, cuối cùng cũng biết khôn ra rồi."
Tôi đắc ý gật đầu, coi đó là một lời khen.
Trên đường về, điện thoại Kiều Yến reo liên tục, anh ta nghe vài lần, đều là giọng của Kiều Vũ Nhi.
"Anh ơi, khi nào anh về?"
"Anh ơi, em lại bị dị ứng phấn hoa rồi, khó chịu quá."
"Bà nội m/ắng em, hu hu hu, anh ơi em phải làm sao đây?"
Chuỗi âm thanh "anh ơi, anh ơi" đó khiến tôi phát ngán, tôi dứt khoát cuộn mình trong chăn nhỏ để ngủ.
Gặp lại Kiều Vũ Nhi, kỹ năng diễn xuất của cô ta càng ngày càng lên tay.
Cứ như không có chuyện gì xảy ra, cô ta thân thiết gọi tôi là chị.
Tôi thầm đảo mắt kh/inh bỉ, nhưng ngoài mặt vẫn phải đáp lại tiếng "chị" đó.
Dù sao thì sinh nhật Kiều Yến cũng sắp đến rồi.
Thời điểm tôi bị nh/ốt vào tầng hầm cũng sắp tới.
N/ợ cũ n/ợ mới, chúng ta phải tính sổ một lượt!
Đúng ngày sinh nhật Kiều Yến, lòng tôi có một sự tĩnh lặng lạ thường.
Tôi trang điểm ăn mặc chỉnh tề, nhét một túi giấy nhỏ vào túi xách rồi đến biệt thự của Kiều Yến.
Bước xuống tầng hầm, cảm giác đói khát, sợ hãi và ngạt thở bỗng chốc đ/è nặng lên tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, đổ sạch phấn hoa trong túi giấy vào ngăn kéo.
Đến lối ra, tôi chạm mặt Kiều Vũ Nhi.
Trong tay cô ta xách một chiếc túi.
Tôi biết, đó chính là chiếc túi đựng đậu phộng ở kiếp trước!
Cô ta thoáng chút hoảng hốt, nhưng khi nhìn thấy bộ lễ phục cao cấp đã lỗi mốt trên người tôi, cô ta lại đắc ý trở lại.
"Chị Dụ Thanh, hôm nay là sinh nhật anh trai, sao chị ăn mặc xuề xòa thế?"
"Dù chị có giở trò, khiến anh trai hiểu lầm em, thì anh ấy vẫn rất thương em."
"Thấy không? Đây là quần áo trang sức anh trai chuẩn bị từ sớm cho em, đều là mẫu mới nhất đấy!"
Cô ta nâng váy, ngẩng đầu như một con công đang khoe mẽ bộ lông của mình.
Tôi khẽ nhếch môi, chỉ nói một câu:
"Đều là tiền lẻ cả thôi, dù sao sau này đồ của anh ta cũng là của tôi."
Sắc mặt cô ta lập tức vặn vẹo, cô ta nhấc chân lao thẳng vào người tôi.
Tôi đứng thẳng vai, cô ta vừa đ/âm sầm vào liền đ/au điếng kêu lên một tiếng.
"Hừ, chị đúng là không phải đàn bà."
Tôi nhún vai không quan tâm, quay trở lại phòng khách.
Kiều Yến mặc vest chỉn chu, nhìn tôi qua đám đông, ánh mắt dịu dàng mỉm cười.
"Dụ Thanh, qua c/ắt bánh đi."
Anh ta công khai mời tôi c/ắt bánh cùng, cũng là cách gián tiếp khẳng định địa vị của tôi trước mặt mọi người.
Cho thấy chuyện ở tiệc đính hôn chỉ là một vở kịch.
Tôi xách tà váy, từng bước tiến về phía anh ta.
Trong lòng dấy lên một nghi vấn to lớn.
Kiếp trước, khi tôi bị nh/ốt dưới tầng hầm, anh ta đang nghĩ gì?
Tại sao vị hôn thê mất tích mà anh ta vẫn có thể thản nhiên đi du lịch được?
Bàn tay ấm áp của Kiều Yến phủ lên mu bàn tay tôi, chúng tôi cầm d/ao c/ắt bánh, cùng nhau ấn xuống...
"Á á á á á!"
Đột nhiên một tiếng thét chói tai vang vọng khắp biệt thự.
Kiều Vũ Nhi ôm mặt, khóc lóc chạy ra, lao về phía Kiều Yến.
"Anh ơi!"
Triệu Đăng trong đám đông còn phản ứng mạnh hơn cả Kiều Yến, lập tức tiến lên đỡ lấy vai cô ta, vẻ mặt đầy xót xa.
"Vũ Nhi, ai làm vậy?"
Trên tay, mặt và cổ của Kiều Vũ Nhi, những nốt mẩn đỏ rực bao phủ làn da trắng nõn, hai tay cô ta không sao che xuể.
Cô ta quay đầu nhìn tôi, khóc đến đ/ứt hơi, nhất quyết không nói lời nào.
Cô ta không lên tiếng, nhưng sự im lặng đó còn đ/áng s/ợ hơn lời nói.
Mọi mũi dùi đều chĩa vào tôi.
"Dụ Thanh! Sao cô lại bỉ ổi đ/ộc á/c như vậy!"
Triệu Đăng không màng hoàn cảnh, chỉ thẳng mặt tôi mà m/ắng.
Những vị khách thượng lưu có mặt ở đó đều không phải kẻ ngốc, không một ai lên tiếng, tất cả đều nhìn về phía Kiều Yến.
"Khụ khụ, không khỏe thì đi b/ệnh viện đi."
Bà nội của Kiều Yến đột nhiên xuất hiện, ngồi trên xe lăn, được người ta đẩy vào.
Nhìn dáng vẻ này, có vẻ như bà vừa từ b/ệnh viện về.
Kiều Vũ Nhi vừa nhìn thấy bà, không khỏi lùi lại sau lưng Triệu Đăng.
"Bà ơi, sao bà lại đến đây?"
Bà cụ vỗ vỗ tay tôi, lấy ra một bản di chúc.
"Đây là thứ bố thằng Yến để lại cho con dâu tương lai, vốn dĩ nên lấy ra vào ngày đính hôn, nhưng tôi lại gặp chút t/ai n/ạn..."
Kiều Vũ Nhi cúi đầu nức nở, Triệu Đăng đ/au lòng không chịu nổi, ôm cô ta vào lòng, lên tiếng thay cho cô ta.
"Bà Kiều, hôm đó chỉ là t/ai n/ạn thôi."
Bà cụ không thèm đếm xỉa, tiếp tục nói:
"Hôm nay là sinh nhật thằng Yến, nhân tiện lấy di chúc ra luôn, kẻo ngày nào đó tôi không còn nữa, có vài thứ lại không nói rõ được."
Kiếp trước cũng có bản di chúc này, đó là bất động sản và các bộ sưu tập ở nước ngoài của bố Kiều Yến, giá trị không hề nhỏ.
Để đáp lại, tôi cũng lấy ra số cổ phần mà Dụ Lam đưa cho mình, tặng lại cho Kiều Yến.
Kiều Vũ Nhi không đi b/ệnh viện, triệu chứng của cô ta không quá nghiêm trọng, bác sĩ gia đình đã có th/uốc, tại chỗ bôi th/uốc xong đã hồi phục được bảy tám phần.
Tuy nhiên, cô ta vẫn trốn trong vườn hoa nhỏ, không chịu quay lại phòng khách.
"Sao nào? Vui không?"
"Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân, chuyện học sinh tiểu học còn hiểu, sao cô mãi không học được thế?"
Kiều Vũ Nhi chỉ tay vào tôi, nghiến răng nghiến lợi.
"Là chị làm đúng không?!!"
Tôi gật đầu, cầm nửa ly rư/ợu đổ lên đầu cô ta.
"Nếu cô không dùng đậu phộng để hại tôi, thì sao lại dính phải phấn hoa chứ?"
"À đúng rồi, cô sai anh trai tôi bảo tôi xuống tầng hầm lấy rư/ợu vang, không thấy kỳ lạ sao?"