Nếu không, làm sao cô ta chịu đợi đến khi có được 5 triệu mới ép tôi rời đi chứ.

Khương Nghiên giãy giụa dữ dội, một sợi dây đỏ treo miếng ngọc bội từ trong cổ áo rơi ra.

Tôi nghẹt thở, gi/ật phắt miếng ngọc bội xuống.

Thân ngọc đen tuyền, sáng bóng và trầm mặc.

Trên ngọc khắc một con mãnh hổ uy phong lẫm liệt, một con cừu nhỏ đáng yêu, và một con rắn thanh tao bí ẩn.

Đây là miếng ngọc bội cha để lại cho tôi.

Đó là khi tôi còn nhỏ, cả nhà đi lễ chùa, cha nhìn thấy nó trong chùa.

Trên miếng ngọc đó khắc đúng con giáp của những người trong gia đình chúng tôi.

Cha cảm thấy miếng ngọc này có duyên với gia đình nên đã thỉnh về, luôn đeo trên người để cầu bình an cho cả nhà.

Đáng tiếc là khi tôi học trung học, cha mẹ lần lượt qu/a đ/ời vì b/ệnh tật, miếng ngọc để lại cho tôi.

Sau này khi tôi kết hôn với Quý Yến Lễ, anh ta từng gặp một t/ai n/ạn nhỏ khi đi công tác.

Tôi bèn đưa miếng ngọc cho anh ta.

Khi gả cho anh, tôi là một đứa trẻ mồ côi, chẳng thể cho anh thứ gì.

Nhưng anh đã cho tôi một gia đình.

Tôi hy vọng anh được bình an.

Vậy mà bây giờ, miếng ngọc này lại xuất hiện trên người một người phụ nữ khác.

Lồng ngựk tôi chua xót, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã từ xa đến gần.

"Chuyện này là thế nào!"

Tôi quay đầu lại.

Quý Yến Lễ bước vào văn phòng, lông mày nhíu ch/ặt, nhìn Khương Nghiên rồi lại nhìn tôi đầy bất mãn.

Khương Nghiên lập tức trở nên yếu đuối, khác hẳn với vẻ đi/ên cuồ/ng lúc nãy.

"A Yến..." Khương Nghiên nức nở.

"A Yến... cô ta nói cô ta là vợ anh... vừa đến đã đá/nh em... còn nói em là tiểu tam...

"A Yến... anh nói em không phải tiểu tam mà...

"Em đ/au quá, anh mau bảo cô ta buông em ra!"

Sắc mặt Quý Yến Lễ trầm xuống.

"Thẩm Niệm Chi, cô buông cô ấy ra!

"Không phân biệt phải trái đúng sai đã động tay động chân, cô xem bây giờ cô trông giống bộ dạng gì đi!"

Tôi nhìn chằm chằm vào anh: "Tôi trông giống bộ dạng gì? Tất nhiên là giống một người vợ hợp pháp đang đá/nh tiểu tam rồi."

Quý Yến Lễ nghẹn lời, giọng điệu dịu xuống: "Cô đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ là trợ lý của tôi."

Tôi giơ miếng ngọc bội lên: "Ồ, nói vậy thì cô Khương là kẻ tr/ộm sao? Làm ông chủ chắc không thể nào tặng đồ của vợ mình cho trợ lý đâu nhỉ?"

Quý Yến Lễ thấy miếng ngọc thì gi/ật mình, có chút chột dạ cúi mắt xuống.

Khương Nghiên nhìn Quý Yến Lễ đầy bi thương, ánh mắt long lanh khiến người ta thương cảm.

"A Yến... anh nói với cô ta đi, đó là anh tặng cho em... anh nói miếng ngọc này được đeo nhiều năm đã có linh khí, có thể bảo vệ bình an...

"Anh nói vợ anh sẽ không gi/ận đâu, cô ta là trẻ mồ côi nên không dám ly hôn..."

"Cô c/âm miệng!"

Quý Yến Lễ quát lớn Khương Nghiên.

Anh ta sắc mặt khó coi bước đến bên tôi, đưa tay nắm lấy tôi.

"Cô buông tay ra trước đi, đừng làm lo/ạn cho mất mặt." Anh ta hạ giọng: "Tôi về sẽ giải thích rõ ràng với cô."

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: "Bỏ tay anh ra!"

Anh ta khựng lại, quát khẽ: "Thẩm Niệm Chi! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"

Tôi nhìn chằm chằm anh ta: "Anh thử xem, xem đứa trẻ mồ côi này có nể mặt anh không."

Quý Yến Lễ siết ch/ặt tay tôi, tôi không hề yếu thế nhìn thẳng vào mắt anh.

Sau vài giây, anh ta từ từ buông tay.

Ha, đồ hèn nhát.

Tôi biết ngay mà, chưa lấy được tiền thì anh ta không dám trở mặt với tôi đâu.

Khương Nghiên lại bắt đầu khóc nức nở.

Khuôn mặt đó vẫn xinh đẹp như xưa.

Nhưng đằng sau lớp ngụy trang giả tạo đó lại lộ rõ sự ích kỷ, tham lam và oán đ/ộc.

Tôi mỉa mai:

"Nữ thần Khương ngày xưa gả vào hào môn chắc đi đâu cũng có kẻ đón người đưa, giờ lại phải chui rúc trong văn phòng của một ông chủ nhỏ để sơn móng tay.

"Nhân sinh đúng là biến hóa khôn lường mà."

Sắc mặt Quý Yến Lễ thay đổi liên tục, môi mấp máy.

"Nhưng mà Khương Nghiên à, đi một vòng hào môn rồi mà sao gu thẩm mỹ vẫn tệ thế."

Tôi cầm lấy lọ sơn móng tay của Khương Nghiên, từ từ đổ lên tóc cô ta.

"Móng tay của cô, thực sự rất x/ấu."

Quý Yến Lễ mặt mày xanh mét kéo tôi lên xe.

Sau đó lái xe đến siêu thị.

Tôi có chút ngạc nhiên, rồi sực nhớ ra anh ta nói tối nay về nhà nấu cơm.

Đẩy xe m/ua sắm chọn nguyên liệu, tâm trạng anh ta có vẻ đã bình tĩnh lại đôi chút.

Tôi lười biếng đi theo phía sau không nói một lời.

Khi về đến nhà, anh ta dường như đã hoàn toàn hồi phục, lại trở về bộ dạng nho nhã ôn hòa.

Đúng là biết co biết duỗi thật đấy.

Tôi ngồi xuống. Món ăn trên bàn rất phong phú, gà xào cay, rau diếp xào, canh mướp nấm bạch ngọc, và cả món sườn xào chua ngọt anh ta học từ mẹ tôi.

Quý Yến Lễ ngồi đối diện, ánh mắt dịu dàng, khuôn mặt mơ hồ.

Không nhớ rõ lần cuối anh ta nấu cơm là khi nào nữa.

Chúng tôi quen nhau từ nhỏ. Cha anh bận rộn, mẹ anh thích đá/nh bài, hồi nhỏ anh không ít lần đến nhà tôi ăn chực.

Món sườn xào chua ngọt mẹ tôi làm nổi tiếng là ngon, trẻ con cả khu đều đến ăn chực.

Sau này tôi học lớp 12, cha đổ b/ệnh qu/a đ/ời.

Mẹ đ/au buồn tột độ.

Chẳng bao lâu sau bà cũng đi theo cha.

Tôi ôm bức ảnh gia đình ngồi trên sàn nhà, ngồi lì cho đến tận sáng.

Tôi không còn nhà nữa. Không còn ai nấu cơm cho tôi nữa.

Ngày hôm sau, Quý Yến Lễ gõ cửa nhà tôi.

Năm mười tám tuổi, anh mặc đồng phục học sinh, bưng một đĩa sườn xào chua ngọt bước vào nhà tôi.

"Niệm Niệm, đây là sườn xào chua ngọt anh làm.

"Mấy ngày trước em không có nhà, anh đã tìm dì để học cách làm.

"Những bước dì nói anh đều ghi vào sổ, làm theo từng bước một.

"Em đừng sợ, sau này có anh nấu cơm cho em, sẽ không để em bị đói đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
6 Bệnh Cũ Chương 13
10 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người chồng đoản mệnh của chị, em xin nhận

Chương 11
Trưởng tỷ trọng sinh. Trở về cái ngày nàng đứng giữa hai ngả đường, khó xử chọn lựa giữa Thám hoa lang và Tiểu tướng quân. Lần này, nàng ném ngọc bội của Lạc tiểu tướng quân cho ta. "Kiếp trước ta chọn Lạc Thần, chàng lại tử trận nơi sa trường. Ngược lại, Hà Thám hoa công danh hiển hách, làm tới chức Thứ phụ, chẳng những xin phong cáo mệnh cho ngươi, còn cùng ngươi một đời một kiếp một đôi, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng không hề nạp thiếp." "Kiếp này, cũng nên để ngươi nếm trải tư vị thủ tiết và bị người đời mắng nhiếc là khắc phu!" Ta mân mê khối ngọc bội trong lòng bàn tay, thở phào một hơi dài. Mẹ chồng cay nghiệt khó chiều, cô em chồng âm u quái gở, biểu muội thanh mai trúc mã yếu đuối như cành liễu trước gió, cùng với vị phu quân thanh cao thoát tục, không vướng bụi trần kia... Cuối cùng, tất cả đều đã rời xa ta!
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
1