Đừng nói đến chuyện dỗ dành cô, ngay cả đứa bé anh ta cũng chẳng buồn bế lấy một lần.
Mẹ chồng cô bảo, vẫn phải sinh được con trai thì mới được, đàn ông có con trai rồi, lòng mới yên định được.
Lâm D/ao nghe lọt tai, năm 21 tuổi, cô lại mang th/ai.
Khi th/ai được bốn tháng, mẹ chồng cô tìm một người quen ở trạm y tế kiểm tra giới tính, là một bé trai.
Từ đó, cuộc sống của Lâm D/ao trong nhà mới khá khẩm hơn một chút.
Khi th/ai được sáu tháng, Trần Khang nghỉ hè về nhà.
Lâm D/ao lén xem điện thoại của anh ta, phát hiện Trần Khang đã tìm được bạn gái mới ở những trường đại học khác, thậm chí còn không chỉ một người.
Hai người xảy ra một cuộc cãi vã kịch liệt.
Trần Khang chẳng còn giữ vẻ tốt tính như ngày thường: "Lâm D/ao, cô cũng không soi gương xem lại cái bộ dạng m/a q/uỷ của cô bây giờ đi!"
"Dáng dấp thì biến dạng, mặt đầy tàn nhang, ngày nào cũng chỉ biết chăm con! Tôi và cô còn có tiếng nói chung gì nữa chứ?"
"Tôi là sinh viên đại học danh tiếng đấy nhé? Cô là cái gì? Cô bây giờ chẳng qua chỉ là một con mụ nội trợ thôi!"
Lâm D/ao ch*t lặng: "Bây giờ anh bắt đầu gh/ét bỏ tôi rồi hả? Trần Khang! Anh có còn lương tâm không?"
"Tôi biến thành thế này là vì ai hả? Chẳng phải vì anh sao! Tôi là vì giúp anh sinh con mới ra nông nỗi này!"
Lâm D/ao vừa khóc vừa m/ắng Trần Khang không có lương tâm.
Trần Khang cười khẩy: "Lúc đầu tôi cứ nghĩ, bố mẹ cô rồi sẽ thỏa hiệp, họ rồi sẽ móc tiền ra, rồi sẽ chấp nhận tôi."
"Tiền nong, nhà cửa của nhà cô, sau này rồi cũng sẽ là của tôi, ai ngờ họ lại chẳng hề mắc mưu! Lại còn sinh thêm thằng con trai nữa!"
"Lâm D/ao, tốt nhất cô đừng có chọc tôi gi/ận, nếu không, tôi cũng sẽ bỏ cô đấy, để xem cô còn đi đâu được nữa!"
Lâm D/ao hoàn toàn tỉnh ngộ, cô cuối cùng cũng nhận ra có tình yêu cũng không thể uống nước mà no được, huống hồ tình cảm của Trần Khang dành cho cô toàn là giả dối!
Từ đầu đến cuối đều là giả dối!
Lâm D/ao uất ức, giáng cho Trần Khang một cái t/át đ/au điếng.
Trần Khang bị đá/nh đến choáng váng, liền vung tay đẩy cô một cái.
Lâm D/ao ngã nhào xuống đất, cái bụng đ/ập mạnh xuống nền nhà.
Đứa trẻ sáu tháng tuổi không giữ được, mẹ Trần Khang khóc lóc thảm thiết, ch/ửi rủa cô là sao chổi, hại ch*t cháu đích tôn của bà ta.
Những chuyện này đều là do giáo viên hướng dẫn của Lâm D/ao kể lại cho tôi.
Sau đó Lâm D/ao bế con gái rời khỏi nhà Trần Khang, không ai biết cô đã đi đâu.
Chỉ là vào một đêm muộn, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
【Xin lỗi mẹ, con sai rồi!】
Tôi không trả lời, Nhạc Nhiên bên cạnh trở mình trong giấc ngủ, ôm lấy cổ tôi.
Sau này khi lướt video ngắn, tôi đã thấy Lâm D/ao, biệt danh là "Nhật ký bà mẹ đơn thân nuôi con".
Cô ấy đang livestream b/án tã giấy cho trẻ em.
Đúng là loại mà Nhạc Nhiên đang dùng, nên tôi đã đặt vài đơn.
Có lẽ nhìn thấy tên tôi, cô ấy ngẩn người vài giây, đôi mắt đong đầy lệ.
Cô ấy có thể bắt đầu lại cuộc sống của mình, cũng là một điều tốt!