Thẩm mẫu nghe vậy liền phụ họa: "Khương Nguyên, đó vốn dĩ là do cha mẹ ruột của Minh Châu để lại, Minh Châu mới là con gái ruột của họ."
Được, hay lắm, cứ đến lượt tôi thì là "sinh không bằng dưỡng", còn đến lượt nó thì là "để lại cho con gái ruột".
"Vậy thì tốt nhất hai người mau mau ch*t đi, đến lúc đó nhà cửa xe cộ đều để lại cho con gái ruột là tôi đây, tôi nhất định sẽ lập tức quét sạch đứa con gái cưng của hai người ra khỏi cửa."
Tôi không chút nể nang mà mỉa mai.
Hai con người này, một lòng cho rằng Thẩm Minh Châu xinh đẹp hơn tôi, có thể mang lại cho họ lợi ích lớn hơn.
Ai mà ngờ được, những thứ Thẩm Minh Châu h/ủy ho/ại cũng đủ để cả nhà họ vào tù ngồi bóc lịch rồi.
Thẩm phụ nghe tôi m/ắng ông ta như vậy, tức gi/ận giơ tay định đá/nh tôi.
Tôi vung thước kẻ, đ/ập mạnh vào cổ tay ông ta.
"Tôi khuyên ông đừng có ý định động tay động chân với tôi, làm tôi nổi gi/ận thì không ai được yên ổn đâu."
"Lúc các người tìm tôi về, chẳng phải đã làm rùm beng cả lên sao? Cổ phiếu nhà họ Thẩm tăng bao nhiêu tôi đều biết cả đấy."
Chuyện này, không ai ngờ rằng tôi lại biết.
Điều đáng ngạc nhiên là sau khi biết, tôi cũng chẳng đ/au lòng mấy.
Có lẽ là vì từ tận đáy lòng, tôi chưa bao giờ coi vợ chồng nhà họ Thẩm là người thân của mình.
Thẩm phụ cuối cùng vẫn phải chịu thua vì cổ phiếu, rốt cuộc không nói thêm lời nào.
Khi tôi ôm sách rời đi, tôi thấy Thẩm Minh Châu ở góc khuất mà vợ chồng nhà họ Thẩm không nhìn thấy, nó ném cho tôi một ánh mắt khiêu khích.
Được thôi, vậy thì đừng ai được yên ổn.
"Bố, Thẩm Minh Châu tuy trên danh nghĩa là con gái của bố, nhưng dù sao hai người cũng không cùng huyết thống, bố tốt nhất là đừng có đụng chạm cơ thể với nó."
"Người biết thì bảo là con gái ôm bố, người không biết lại tưởng là tiểu tam đang ôm kim chủ đấy."
Vừa dứt lời, sắc mặt cả ba người thay đổi hoàn toàn.
Ánh mắt Thẩm mẫu nhìn hai cha con họ cũng đã khác trước.
Thẩm phụ nổi gi/ận đùng đùng: "Đồ nghịch tử, mày nói bậy bạ cái gì đó!"
"Minh Châu là con gái tao, sao mày có thể suy diễn á/c ý như thế? Còn nhỏ tuổi mà tư tưởng đã bẩn thỉu như vậy!"
Tôi gật đầu thừa nhận: "Đúng đúng đúng, tư tưởng con bẩn thỉu, còn hai người thì trong sạch."
"Con chỉ là thuận miệng nói thôi, bố căng thẳng cái gì?"
Nói xong, tôi chẳng thèm nhìn sắc mặt họ nữa, ôm sách rời đi.
Sau khi đóng cửa lại, bên ngoài im phăng phắc.
Tôi đã cắm một cái gai vào giữa ba người họ, chỉ chờ nó đ/âm chồi nảy lộc.
Tôi cầm băng dính, từng chút từng chút dán lại cuốn sách.
Có những mảnh giấy bị c/ắt vụn quá, căn bản không thể ghép lại được.
Tôi cảm thấy không cam tâm, thành quả nghiên c/ứu bao năm của họ, chỉ vì sự tranh sủng nhất thời của một con nhóc mà bị h/ủy ho/ại.
Tôi nhớ lại lúc trước cha mẹ bế tôi vào lòng, chỉ vào những thứ này giảng giải cho tôi từng chút một.
"Nguyên Nguyên của chúng ta thật thông minh, nhìn cái là biết giống bố rồi."
Cha nuôi xoa đầu tôi nói.
Thực ra hàng xóm xung quanh đều nói, tôi chẳng giống cha mẹ chút nào.
Mẹ bưng đĩa thức ăn, đặt cơm vừa nấu xong lên bàn.
"Được rồi, ông già Khương, khó khăn lắm mới về một lần, thì ở bên Nguyên Nguyên cho tốt đi, đừng có nghĩ đến mấy cái nghiên c/ứu của ông nữa."
Sau bữa cơm, họ chơi trò chơi cùng tôi, chia sẻ với tôi những chuyện xảy ra trong thời gian này.
Tôi tự hào khoe với họ rằng mình lại đứng nhất.
"Sau này con cũng sẽ cùng hai người đi làm nghiên c/ứu, đến lúc đó cả nhà chúng ta sẽ ở bên nhau."
"Nguyên Nguyên có chí khí, nhớ kỹ nhé, những thứ này rất quan trọng, quyết định việc đất nước chúng ta có thể đuổi kịp các quốc gia khác hay không."
"Chỉ khi công nghệ mạnh mẽ, một quốc gia mới không bị b/ắt n/ạt."
Tôi gật đầu.
Nước mắt từng giọt rơi xuống bàn, tôi nhớ họ quá.
Lúc họ qu/a đ/ời, vì vấn đề phóng xạ, tôi thậm chí còn không được vào phòng b/ệnh, chỉ có thể nhìn họ qua cửa sổ.
Nếu không phải nghe nói Thẩm Minh Châu trông rất giống mẹ tôi, thì cái công ty hạng hai ở thành phố A của nhà họ Thẩm, tôi còn chẳng thèm để mắt tới.
Tôi gục xuống bàn, lặp đi lặp lại với chính mình.
"Mình làm được mà, mình còn phải hoàn thành nghiên c/ứu đó nữa."
Có lẽ vì quá mệt, tôi cứ thế gục xuống bàn mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau lúc ăn cơm, ba người trên bàn đều tỏ ra mất tập trung.
Xem ra lời nói hôm qua của tôi đã có tác dụng.
Tôi cứ tưởng mối qu/an h/ệ gia đình họ bền ch/ặt lắm, không ngờ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đến trường, trên bàn tôi cuối cùng đã không còn những thứ linh tinh đó nữa.
Trương Minh Hiên nhìn thấy tôi thì bắt đầu né tránh.
Trước khi đi, có lẽ vì không cam tâm, cậu ta buông một câu đe dọa.
"Đợi đấy, Cố Dư sắp về rồi, cậu ta không dễ đối phó như tao đâu."
"Tình địch của cậu về rồi, cậu vui cái gì?"
"Nếu cậu ta không thắng được tôi, thì còn có sự an ủi của Thẩm Minh Châu, còn nếu cậu ta thắng được tôi, chẳng phải càng chứng tỏ cậu là đồ vô dụng sao?"
"Đằng nào thì cậu cũng chẳng được lợi lộc gì, vậy mà ở đây còn cười hớn hở được."
Trương Minh Hiên nghĩ đến đây, sắc mặt trở nên khó coi.
Cố Dư là người thừa kế nhà họ Cố, có hôn ước với nhà họ Thẩm.
Những năm gần đây, nhà họ Thẩm liên tục đi xuống, trong khi sự nghiệp nhà họ Cố lại khởi sắc.
Thẩm Minh Châu một lòng muốn gả vào nhà họ Cố, tôi vừa về, nhà họ Thẩm có hai tiểu thư, nó đương nhiên muốn trừ khử tôi.
Tôi lật xem thời khóa biểu, bài tập của Trương Minh Hiên vẫn còn quá ít.