Còn về Thẩm Minh Viễn, vì hôm nay không có ở nhà họ Thẩm, lại đã không tham gia vào việc làm ăn của nhà họ Thẩm từ rất sớm, nên không bị tống giam.

Tôi vốn tưởng rằng, nhà họ Cố chỉ m/ua chuộc một nhân viên làm việc.

Không ngờ qua quá trình điều tra, phát hiện ra phóng xạ khiến cha mẹ tôi qu/a đ/ời chính là do họ cố ý gây ra.

Còn rất nhiều nhân viên công tác cũng bị họ h/ãm h/ại.

Họ thậm chí còn lợi dụng công việc, m/ua chuộc không ít người để tạo thuận lợi cho mình.

Chỉ cần xuất hiện công nghệ mới nhất, sẽ bị họ đá/nh cắp b/án cho nước ngoài.

Kết quả cuối cùng là, nhà họ Cố bị tuyên ph/ạt tù chung thân.

Còn về nhà họ Thẩm, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Thẩm Minh Châu lại ng/u ngốc đến vậy.

Thực sự là vì vợ chồng nhà họ Thẩm đều là người ng/u ngốc.

Họ hợp tác với nhà họ Cố, thậm chí còn không biết bọn học Cố sau lưng đang làm cái gì.

Tự cho rằng hợp tác với nhà họ Cố thì có thể vươn lên tận mây xanh.

Giờ thì hay rồi, tự mình làm cho mình vào tù luôn.

Vợ chồng nhà họ Thẩm với tư cách đồng phạm, bị tịch thu toàn bộ tài sản, kết án mười năm tù có thời hạn.

Sau khi bản án được tuyên, Thẩm Minh Viễn đến tìm tôi.

Gặp lại, cả hai đều không còn tâm trạng như lúc ban đầu nữa.

Thực ra tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, dù sao thì tôi đã tống cha mẹ anh ấy vào tù, cho dù anh ấy oán h/ận tôi cũng là điều đương nhiên.

Điều khiến tôi không ngờ là, Thẩm Minh Viễn đã tặng tôi một món quà.

Là một món quà sinh nhật, một con búp bê gỗ nhỏ do chính tay anh ấy điêu khắc.

Tôi cầm con búp bê này, tâm trạng có chút phức tạp.

"Anh không oán h/ận em sao, em đã tống cha mẹ anh vào tù rồi."

Thẩm Minh Viễn cười khổ: "Anh oán h/ận em cũng vô dụng thôi, bố mẹ anh đã làm sai, thì nên chấp nhận sự trừng ph/ạt."

"Hơn nữa, dù anh có oán h/ận em, chẳng lẽ em sẽ không tống họ vào tù sao?"

Tôi lắc đầu, sẽ không đâu, tôi chưa bao giờ vì người khác mà thay đổi suy nghĩ của mình.

Người như tôi, rất thích hợp để làm nghiên c/ứu, bởi vì tôi sẽ đi đến cùng một con đường đã chọn.

Sau khi Thẩm Minh Viễn tặng quà cho tôi xong, anh ấy rời đi.

Dưới tên anh ấy có không ít nhà cửa xe cộ, quốc gia tịch thu là tài sản của nhà họ Thẩm, không phải tài sản của Thẩm Minh Viễn.

Số tích lũy nửa đời trước của anh ấy, đủ để anh ấy sống sung túc đến hết quãng đời còn lại.

Thí nghiệm của tôi rơi vào bế tắc.

Bước cuối cùng, tôi đã làm thí nghiệm suốt một năm mà vẫn không nghiên c/ứu ra được bước cuối cùng.

Bảng kế hoạch học tập tôi đưa cho hiệu trưởng đã được cập nhật đến phiên bản 9.0 rồi.

Trương Minh Hiên đã thi đỗ vào Đại học Kinh Bắc, tôi vẫn đang làm nghiên c/ứu này.

Tôi có chút nản chí, lẽ nào cha mẹ tôi thất bại ở bước cuối cùng, tôi cũng sẽ mãi mắc kẹt ở bước này sao?

Năng lượng vô hạn lẽ nào chỉ là giả định của loài người?

Tôi không cam lòng, thí nghiệm này vì có thể tiến hành từng bước từng bước một, chứng tỏ là có cơ sở lý luận nhất định.

Tôi từng chút từng chút điều chỉnh vật liệu, mỗi lần đều thất bại.

Cho đến lần đó, tôi kiệt sức ngã quỵ trên bàn thí nghiệm.

Tôi mơ thấy cha mẹ nuôi của mình.

Bố đặt tôi lên cổ, dắt tôi đi dạo phố.

Mẹ chuẩn bị cho tôi một chiếc bình nước nhỏ, để bố mang theo.

Tôi biết đây là mơ, nhưng tôi thực sự muốn chìm đắm trong giấc mơ này.

Tôi đã mấy năm rồi không gặp được bố mẹ.

Tôi nhớ họ quá.

Trên đường, chúng tôi gặp một sạp hàng b/ắn vòng, tôi nhắng nhít đòi chơi.

Ông chủ cho tôi mười cái vòng, tôi nhắm chừa con thú bông lớn nhất.

Không biết vì sao, tôi lại muốn con thú bông đó.

Tôi có một linh cảm, nếu tôi b/ắn trúng được, bế tắc của nghiên c/ứu sẽ có thể đột phá.

Một cái, hai cái... đến cái thứ chín thì suýt chút nữa là b/ắn trúng rồi.

Nhưng tôi vẫn thất bại.

Nhìn chiếc vòng cuối cùng trong tay, tôi đột nhiên có chút do dự.

Lẽ nào tất cả đều là ý trời?

Tôi thực sự không có cách nào thành công sao?

Đúng lúc đó, bên tai vọng lại giọng nói của bố.

"Nguyên Nguyên, bố tin rằng, con nhất định làm được."

"Tay nâng lên cao hơn một chút, con làm được mà."

Tôi hít sâu một hơi, ném đi lần nữa.

Một phát trúng đích.

Tôi quay đầu muốn để bố khen tôi, nhưng phía sau là một mảng sương m/ù trắng xóa, đâu có bóng người nào.

Tỉnh dậy, bên cạnh tôi vây quanh một nhóm người, Đàm Mân ngồi ở đầu giường, vẻ mặt lo lắng.

Hiệu trưởng, Trương Minh Hiên, cùng một nhóm nhân viên nghiên c/ứu đều ở đó.

"Khương Nguyên, em không thể tiếp tục làm thí nghiệm mà không nghỉ ngơi nữa. Em đã hôn mê ba ngày rồi."

Tôi rút kim tiêm ra, ấn ch/ặt vết kim.

Giây tiếp theo, tôi chạy ra ngoài dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Khi họ tìm đến phòng thí nghiệm, tôi đang cầm báo cáo nghiên c/ứu thành công.

Thành quả nghiên c/ứu nhanh chóng được trình lên trên.

Việc sử dụng năng lượng vô hạn, là một cú hích cực lớn đối với thế giới này.

Từ nay sẽ không còn rào cản kỹ thuật, không còn phong tỏa kỹ thuật nữa.

Chúng ta sẽ đứng ở tuyến đầu của thế giới.

Năm đó, tôi được âm thưởng một cách bí mật.

Đàm Mân đi cùng tôi, cùng nhau đến trước m/ộ của cha mẹ tôi, kể với cha mẹ tôi tin tức này.

Tôi thực sự đã trở thành một nhà nghiên c/ứu, đúng như tôi đã nói năm đó.

Chúng ta đã đạt được đột phá, từ nay về sau không còn phải sợ bị b/ắt n/ạt nữa.

Mặc dù cha mẹ tôi đều không còn nữa, nhưng sự nghiệp của họ, sẽ được hậu thế ghi nhớ mãi mãi.

Sau đó hiệu trưởng thỉnh thoảng lại mời tôi đi ăn cơm.

Mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi ngày càng tốt đẹp, sau đó phu nhân hiệu trưởng nhận tôi làm con gái đỡ đầu.

Mỗi lần Trương Minh Hiên đều hay cà khịa tôi là kẻ cuồ/ng công việc, rồi gắp cho tôi một đống thức ăn.

"Em g/ầy thế này, trợ lý của em cũng không nhắc em ăn cơm sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm