Bố ném cả người lẫn ghế của Cố Thời Yến ra ngoài.
Nhưng Cố Thời Yến vẫn không bỏ cuộc, cứ cách vài ba ngày lại đến tận cửa c/ầu x/in, thái độ thành khẩn, dáng vẻ hạ mình đến mức ngay cả một đại phản diện như bố cũng chẳng nỡ buông lời á/c đ/ộc.
Bố bất lực, dứt khoát cõng tôi chạy trốn trong đêm.
Tôi tựa đầu vào lưng bố, tò mò hỏi:
"Bố ơi, bác cả lại đến rồi kìa. Lần này chúng ta trốn đi đâu thế ạ?"
Bố dịu dàng đáp:
"Bố vừa m/ua một hòn đảo vô danh ở Thái Bình Dương, phong cảnh ở đó rất tuyệt, khí hậu lại ấm áp. Bố đảm bảo con chắc chắn sẽ thích."
"Tuyệt quá!"