Gương mặt Thẩm Tri Hạ trở nên trắng bệch, nó liên tục lắc đầu.
“Không, con không đi, bố mẹ, c/ứu con với.”
“Con chẳng làm gì cả! Bố mẹ c/ứu con mau!”
Tôi nhìn thấy sự lo lắng trong mắt bố mẹ, bèn cố ý nói:
“Cản trở công vụ, biết mà không báo, sẽ bị luận tội như nhau.”
“Nếu hai người muốn đầu th/ai chuyển kiếp bình thường, thì hãy uống bát canh Mạnh Bà này rồi ra cầu Nại Hà xếp hàng.”
“Nếu còn cố chấp mê muội, thì chỉ có thể cùng Thẩm Tri Hạ xuống mười tám tầng địa ngục chịu tội!”
Bố mẹ tôi.
Hai con người làm kinh doanh, cả đời tính toán, không một khắc nào không cân nhắc lợi hại.
Lúc này đây, lại đồng thanh chọn Thẩm Tri Hạ.
“Tôi tin Hạ Hạ!”
Mẹ nắm ch/ặt tay Thẩm Tri Hạ, vô cùng kiên định.
“Có mẹ ở đây, tuyệt đối không để con chịu khổ.”
“Dù phía trước có là đ/ao sơn biển lửa, mẹ cũng sẽ thay con bước qua!”
Thẩm Tri Hạ đẫm lệ lao vào lòng mẹ.
Cả gia đình ba người ôm nhau khóc lóc.
Chỉ có tôi là kẻ ngoại đạo.
Tôi mãi mãi là kẻ ngoại đạo đó.
Trên sông Vo/ng Xuyên, m/áu đỏ cuồn cuộn trào dâng.
Mấy tên q/uỷ sai với vẻ ngoài đ/áng s/ợ cầm xiềng xích định áp giải người đi.
Đúng lúc này, người lái đò trên bờ đột nhiên cao giọng quát.
“Khoan đã!”
Người lái đò khua mái chèo vội vã đến trước mặt tôi, vẻ mặt lo lắng giải thích:
“Hôm nay nhân gian tổ chức một buổi pháp hội quy mô cực lớn.
“Cao tăng tụng kinh, tiền giấy rải vô số, chỉ để tích đức cho Thẩm Tri Hạ, giúp nó sớm ngày đăng cực lạc.”
“Diêm Vương bảo ta qua xem, người này rốt cuộc là thần thánh phương nào.”
Linh quang trên gương Âm Dương lóe lên.
Hiện ra một gương mặt quen thuộc.
Là Tống Nghiễn Thần.
Mười năm không gặp, anh đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Không còn dáng vẻ hào hoa phong nhã của ngày xưa.
Đôi mắt đẫm lệ, trán rướm m/áu.
Người chưa bao giờ tin vào thần phật này.
Giờ đây tay cầm kinh Phật, trên bậc thang lên trời cứ một bước lại lạy một lạy, miệng lầm rầm khấn nguyện.
Tôi chăm chú lắng nghe.
Điều anh nói là:
“Nam mô A Di Đà Phật, đệ tử nguyện một đời thành tâm bái lạy.”
“Chỉ cầu Phật từ bi, bảo hộ Thẩm Tri Hạ sớm ngày đăng cực lạc.”
“Cho chúng ta kiếp sau, lại nối tiếp duyên xưa.”
Phía sau anh, hàng trăm vị đắc đạo cao tăng nhắm mắt tụng kinh.
Tiền giấy bay lượn phủ kín cả con phố.
Tro hương ch/áy dở như bay ra khỏi gương Âm Dương rồi rơi vào mắt tôi.
Khiến hốc mắt cay xè.
Cũng khiến người ta không khỏi nhớ về những chuyện xa xôi ngày cũ.
Năm tôi đi lạc, bố mẹ tìm tôi một thời gian rồi từ bỏ.
Họ nhận nuôi Thẩm Tri Hạ, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.
Chính Tống Nghiễn Thần, đứa trẻ khi đó chưa lớn hẳn, đã không ngừng nghỉ đi tìm tôi.
Anh đi khắp cả nước, tìm tôi suốt mười năm ròng.
Trải qua bao nhiêu gian khổ, đón tôi ra khỏi ngôi làng nhỏ ấy.
Ngày trở về nhà, Tống Nghiễn Thần thấy tôi bất an, đã nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi:
“Đừng sợ, chú Thẩm và dì Thẩm đều là người tốt, họ rất yêu thương em.”
“Nếu như... anh nói là nếu như thôi.”
“Nếu em chịu uất ức ở nhà họ Thẩm, cứ đến tìm anh.”
“Anh là vị hôn phu của em, anh sẽ mãi mãi đứng về phía em.”
Người ch*t đuối luôn cố gắng bám lấy cọng rơm c/ứu mạng trước mắt.
Vì thế, tôi đã yêu Tống Nghiễn Thần đến không thể thoát ra.
Đối với tôi, anh là sự c/ứu rỗi và ánh sáng duy nhất trong cuộc đời.
Là đôi bàn tay vẫn nắm ch/ặt lấy tôi trong tuyệt vọng.
Thế mà một người như vậy.
Đến cuối cùng, cũng bị Thẩm Tri Hạ cư/ớp mất.
Nỗi đ/au lòng tưởng chừng đã quên lại trào dâng.
Tôi gắng sức khuấy bát canh Mạnh Bà trong tay để chuyển hướng sự chú ý.
Nhưng gương mặt Tống Nghiễn Thần cứ vương vấn mãi trong tâm trí tôi.
Rõ ràng là suýt chút nữa đã có thể hạnh phúc rồi.
Rõ ràng là suýt chút nữa đã có thể đi đến cuối cùng.
Tiếc thay, số phận lại chẳng chịu ưu ái tôi.
Một giọt nước mắt đ/au thương rơi vào nồi canh.
Một bát canh Mạnh Bà mới đã được nấu xong.
Tôi vừa định múc ra, Thẩm Tri Hạ đột nhiên lên tiếng:
“Mạnh Bà đại nhân, hình như cô rất không thích tôi.”
“Tôi không biết tại sao cô lại dành cho tôi á/c ý lớn đến vậy.”
“Nhưng cô cũng thấy rồi đấy, tôi không có tội, cũng chẳng cần phải chấp nhận cái gọi là phán xét của cô.”