“Mau đưa canh Mạnh Bà cho con, con muốn sớm đầu th/ai chuyển kiếp để nối lại duyên xưa với Nghiễn Thần ca ca.”

Bố mẹ cũng phá ra cười, nắm lấy tay Thẩm Tri Hạ liên tục nói.

“Mạnh Bà đại nhân, Hạ Hạ và Tống Nghiễn Thần liệu có thể nối lại duyên xưa thật không?”

“Cô không biết tình cảm của hai đứa trẻ này tốt đến mức nào đâu.”

“Hạ Hạ sợ tối, mỗi lần chúng tôi đi công tác, Tống Nghiễn Thần đều thức trắng đêm canh chừng bên cạnh nó.”

“Hạ Hạ chỉ hơi không vui một chút, Tống Nghiễn Thần dù có phải hủy bỏ dự án hàng trăm triệu cũng sẽ lập tức đến dỗ dành nó.”

“Chúng tôi đều bảo là không thể như vậy, sẽ làm hư đứa trẻ mất.”

“Tống Nghiễn Thần lại bảo, anh ấy thích một người, chính là phải hết lòng hết dạ đối tốt với người đó...”

Tôi biết.

Những điều họ nói, tôi đều biết.

Bởi vì năm xưa, Tống Nghiễn Thần cũng đối xử với tôi như vậy.

Năm đó sau khi được đón về nhà họ Thẩm, bố mẹ sợ tôi ứ/c hi*p Thẩm Tri Hạ, nên hết đá/nh lại m/ắng tôi.

Chính Tống Nghiễn Thần đã hết lần này đến lần khác che chở trước mặt tôi.

Anh không ngại khó khăn bôi th/uốc cho tôi, kể chuyện dỗ dành tôi vui.

Anh nhiều lần chạy đến nhà họ Thẩm tranh cãi lý lẽ, c/ầu x/in bố mẹ đối xử tốt với tôi hơn.

Sau này, để tôi sớm thoát khỏi bể khổ.

Tống Nghiễn Thần thậm chí muốn lấy cổ phần của nhà họ Tống làm sừng lễ, để chúng tôi kết hôn sớm.

Nhưng đúng vào một ngày trước sinh nhật tôi.

Thẩm Tri Hạ đã bỏ th/uốc vào đồ ăn của tôi, rồi gọi một đám phóng viên đến chụp lại hình ảnh tôi ăn mặc xông xê.

Tôi vĩnh viễn không thể quên được ánh mắt đầy đ/au khổ và thất vọng đó của Tống Nghiễn Thần.

Tôi muốn đuổi theo để giải thích cho anh hiểu.

Nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là một cái t/át vô tình.

Tống Nghiễn Thần tháo nhẫn đính hôn ném vào mặt tôi.

Từng chữ từng câu nói với tôi.

“Thẩm Đường, cô thật sự làm tôi cảm thấy gh/ê tở.”

Tình cảm nhiều năm, hóa thành bọt biển.

Hy vọng cuối cùng, tan thành mây khói.

Kể từ sau ngày đó, Tống Nghiễn Thần không bao giờ nói với tôi một lời nào nữa.

Anh hủy bỏ hôn ước, đến bên Thẩm Tri Hạ.

Anh quên đi quá khứ, cũng quên đi tôi.

Ngày hai người đính hôn, Tống Nghiễn Thần tổ chức một bữa tiệc hoành tráng.

Bố mẹ sợ tôi quấy rối, nên nh/ốt tôi xuống hầm.

Nhưng họ quá bận rộn.

Bận đến mức không ai nhớ trong nhà vẫn còn có đứa con gái là tôi.

Tôi đói suốt ba ngày ba đêm.

Thật sự không thể chịu nổi nữa, tôi lẻn vào bếp ăn tr/ộm một miếng bánh kem còn thừa.

Vận xui đến nơi, lại bị Tống Nghiễn Thần bắt gặp.

Tôi vĩnh viễn không quên được ánh mắt bàng hoàng kh/inh bỉ đó của anh.

Ánh mắt im lặng, nhưng lại đ/âm tôi đến tan nát.

Bố mẹ gi/ận lắm.

Họ cho rằng tôi làm mất mặt nhà họ Thẩm, nên đẩy tôi ra khỏi nhà.

Thẩm Tri Hạ sợ tôi nói ra sự thật năm đó.

Trong cơn gi/ận dữ, nó đẩy tôi xuống hồ.

Kể từ đó, tôi trở thành một oan h/ồn dã q/uỷ.

Không ai nhớ đến, không ai cúng bái.

Đói đến mức chỉ có thể ăn tr/ộm những đồ cúng không ai nhận.

Q/uỷ sai tốt bụng bảo tôi.

Oan h/ồn dã q/uỷ như tôi rất dễ bị á/c q/uỷ ăn mất, h/ồn phi phách tán.

Bảo tôi thử nghĩ xem có người nhà nào có thể báo mộng không.

Chỉ cần có người lập cho tôi một cái m/ộ.

Dù chỉ là một nấm m/ộ giả đơn sơ, cũng có thể cho phép tôi đầu th/ai chuyển kiếp.

Thế là, tôi dùng chút công đức cuối cùng để báo mộng cho Tống Nghiễn Thần.

Tôi giải thích cho anh đầu đuôi sự việc, c/ầu x/in anh vì tình nghĩa quen biết một thuở mà thu nhặt xươ/ng cốt cho tôi.

Không liên quan đến tình yêu, coi như là làm việc tốt.

Thương hại một oan h/ồn dã q/uỷ không nhà để về.

Tỉnh dậy, Tống Nghiễn Thần nhìn về phía hồ nước xa xa mà im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh xóa tấm ảnh cuối cùng trong điện thoại của hai chúng tôi.

“Kẻ l/ừa đ/ảo nói dối triền miên, ngay cả trong mơ cũng không ên.”

“Tôi sẽ không bao giờ tin vào những lời dụ dỗ giả thần giả q/uỷ của cô!”

Anh không muốn thấy tôi nữa.

Dù cho, là trong mơ.

Anh cũng chẳng muốn tin tưởng tôi.

Dù cho, tôi đã ch*t rồi.

Kể từ lúc đó, tôi mất hết can đảm để sống tiếp.

Không muốn làm người, cũng chẳng muốn làm q/uỷ.

H/ồn phi phách tán cũng chẳng có gì là tệ.

Ít nhất trong lòng sẽ không còn đ/au buồn thế này nữa.

Tôi đứng bên bờ Vo/ng Xuyên muốn nhảy xuống hang á/c q/uỷ.

Không ngờ, trời xui đất khiến lại trở thành Mạnh Bà.

Lại càng không ngờ, sẽ gặp gia đình ba người họ Thẩm ở đây.

Người mẹ dường như đã nhận ra sự không vui của tôi.

Bà ta ngại ngùng cười cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Say Giấc Trong Cơn Mưa Xuân

Chương 9
Trước khi thánh chỉ tứ hôn được ban xuống, Quận chúa Lệnh Nhu đã lén đổi người được tứ hôn với ta từ Thái tử thành vị Đại Mạc tướng quân khiến người nghe danh đã khiếp sợ. Cận thần phát hiện ra, liền trêu chọc Thái tử. “Xem ra quận chúa ghen không nhẹ, nhưng thanh mai trúc mã của điện hạ phải làm sao đây?” “Nếu thật sự gả cho một kẻ thô lỗ như thế, e rằng có người lại không nỡ.” Thái tử có chút đau đầu, nhưng cũng chỉ cười nhạt đầy chiều chuộng: “Lệnh Nhu xưa nay hồn nhiên ngây thơ, chỉ đùa một chút mà thôi. Vũ Miên trước giờ hiểu chuyện biết lễ, nhất định sẽ không so đo.” “Huống hồ nàng ấy từ nhỏ đã yêu mến cô, phát hiện hôn thư có sai sót, tự khắc sẽ đi cầu Hoàng hậu sửa lại.” Ta im lặng hồi lâu rồi rời đi, giả vờ như chẳng biết chuyện gì. Trở về phủ, ta cung cung kính kính tiếp nhận thánh chỉ tứ hôn. Hắn không biết rằng. Ngoài tình yêu nam nữ, ta cũng có trời xanh mây biếc mà mình muốn ngước nhìn, muốn dốc lòng theo đuổi.
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
653