Tra sổ sách không phải là chuyện dễ dàng. Phải đối chiếu giữa kiểm kê thực tế và con số trên giấy tờ. Vừa phải đề phòng chưởng quỹ ghi chép m/ập mờ, vừa phải đề phòng kẻ dưới ăn bớt bạc tiền. Ta đột ngột tiếp quản, chẳng khác nào cầm trên tay một mớ bòng bong.
Hoàng Bỉnh hôn mê bất tỉnh, lúc ngủ lúc tỉnh. Sự giúp đỡ mà chàng có thể cung cấp cho ta thực sự có hạn. Ta day day huyệt thái dương, ngáp một cái, tiếp tục tính toán dưới ánh nến.
Đại tiên ở bên cạnh chép miệng.
"Hỷ Nương, việc gì phải phiền phức thế? Ngươi giao dịch với ta là được, ngươi có thể thông minh hơn Hoàng Bỉnh nhiều."
Ta rùng mình một cái. Chẳng thèm suy nghĩ liền từ chối.
"Đại tiên, ta vẫn là thôi đi. Nếu ta thực sự học được chút ít, nghĩa là ta đáng ăn bát cơm này. Nếu ta không học được, ta cũng không cưỡng cầu. Cuộc sống hiện tại, thực sự đã dễ thở hơn trước kia quá nhiều rồi."
"Ta muốn, dựa vào chính mình."
Đại tiên khựng lại một chút. Sau đó là lầm bầm ch/ửi bới. Nhưng về sau khi ta gặp phải khó khăn, đại tiên cũng không nhắc đến chuyện giao dịch nữa, ngược lại còn âm dương quái khí chỉ điểm cho ta vài câu.
Hoàng Bỉnh có lúc tỉnh lại, thấy sổ sách không sai sót gì, cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cha mẹ có làm khó nàng không?"
Ta cố ý tỏ ra khó xử.
"Khi phu quân ngủ, cha mẹ đều đến hỏi, nói là... nói ta là người ngoài, bảo ta phải giao lại cho họ."
Hoàng Bỉnh thở hắt ra, trong mắt lóe lên tia hung á/c. Chàng quá hiểu năng lực của đại tiên. Chỉ cần đại tiên còn đó, cha mẹ có thể có thêm rất nhiều đứa con. Nếu họ thực sự tốt với mình, thì nên an phận thủ thường ở nhà giúp đỡ mình, chứ không phải giấu mình ra ngoài nuôi kẻ khác! Họ đã bất nhân, thì đừng trách mình bất nghĩa!
Hoàng Bỉnh gắng gượng hơi tàn, gọi gia nhân và chưởng quỹ đến. Ngày trước chàng đã cẩn thận giữ lại khế ước b/án thân của những người này trong tay mình.
Hoàng Bỉnh dựa vào lòng ta, hơi thở thoi thóp.
"Sau này... sau này các ngươi đều phải nghe lời ta và phu nhân. Sổ sách và kho hàng, chỉ chúng ta được vào ra, những kẻ khác, tuyệt đối không được phép!"
Chàng không để ý thấy. Những ngày ta tỉnh táo ngày càng nhiều, thân thể cũng ngày càng khỏe mạnh hơn. Càng không để ý thấy, cha mẹ chàng cũng chẳng hề đến thăm chàng. Vì cha mẹ chồng cũng đã đổ b/ệnh.
Ta đẩy cửa bước vào, trong phòng nồng nặc mùi th/uốc. Ta không giống họ, tham lam và keo kiệt. Dù không giao dịch với đại tiên, ta vẫn sẵn lòng bỏ tiền chữa b/ệnh cho họ.
Thấy ta đến, cha mẹ chồng mở to mắt, vô cùng khó tin.
"Ngươi! Sao ngươi lại khỏe rồi! Ngươi! Khụ khụ khụ... ngươi không nên..."
"Không nên cái gì?"
Ta thong dong ngồi xuống, nhàn nhã uống một chén trà.
"Không nên sống tốt sao? Nhưng tại sao chứ? Tại sao các người lại cảm thấy, thứ mình muốn có thể dùng mạng sống của người khác để đổi lấy?"
Cha chồng thở hổ/n h/ển, sắc mặt trắng bệch như người giấy.
"Ngươi! Ngươi vậy mà biết từ sớm!"
"Các người hiểu cái gì? Đại tiên đã hứa với ta, đại tiên đã hứa với ta rồi..."
Nhưng đại tiên hình như không nghĩ như vậy.
"Ng/u xuẩn!"
Đại tiên hừ lạnh một tiếng.
"Bản đại tiên đã bao giờ hứa sẽ dùng mạng sống của con dâu các ngươi để thành toàn nguyện vọng của các ngươi chưa? Từ trước đến nay, bản đại tiên đều hỏi là, các ngươi tự nguyện giao dịch với ta, có phải hay không?"
Lời vừa dứt, cha mẹ chồng lập tức da đầu tê dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Họ đã đổi cái gì nhỉ? Thân thể trẻ trung, dung nhan không già, người đẹp tuyệt trần hết lòng hết dạ phục tùng mình... Những thứ này đều là dùng tuổi thọ của chính họ để đổi lấy sao?
"Không! Chúng ta không đổi nữa! Chúng ta hối h/ận rồi!"
Cha mẹ chồng hoảng lo/ạn tột độ, liều mạng giãy giụa, "Chúng ta không cần nữa! Trả lại tuổi thọ cho chúng ta đi!"
Đại tiên hừ lạnh một tiếng, "Muộn rồi! Đó đều là do các ngươi tự chọn! Hiện giờ tuổi thọ đã cạn, Đại La Kim Tiên cũng không c/ứu nổi các ngươi!"
Cha mẹ chồng mặt như tro tàn, dưới thân chảy ra một bãi uế vật, miệng vẫn không ngừng c/ầu x/in. Thấy đại tiên không để ý tới, họ liền ch/ửi bới om sòm.
"Phi! Ngươi cũng xứng là đại tiên, ta thấy ngươi chỉ là lũ sơn tinh yêu quái! Thứ không ra gì!"
"Không có bản lĩnh thì thôi, còn ra ngoài lừa gạt! Ta ch*t cũng không tha cho ngươi! Ta ch*t cũng không tha cho con yêu tinh là ngươi đâu!"
Nhìn xem. Đây chính là bộ mặt thật của họ. Có thể thực hiện nguyện vọng của họ thì là đại tiên, không thỏa mãn d/ục v/ọng của họ thì là yêu quái. Thật nực cười làm sao?
Những gì ta học được từ nhà họ Hoàng quá nhiều. Ví dụ như cha mẹ chồng, rõ ràng chẳng có gì trong tay nhưng đừng bao giờ tự ti yếu đuối, nhất định phải thấy mình xứng đáng với những thứ tốt nhất trên đời. Ví dụ như Hoàng Bỉnh, dù bất cứ lúc nào cũng phải đặt bản thân lên hàng đầu. Tiền bạc địa vị quan trọng hơn nhiều so với tình yêu hư ảo.
Ta học rất nhanh, và nắm bắt rất tốt. Ngay ngày hôm đó, ta đã đưa cha mẹ chồng lên xe ngựa đi ra ngoài thành. Trong xe, họ bị trói ch/ặt cứng, miệng cũng bị bịt kín. Ngoài xe, ta cười tươi như hoa, không biết chán mà dặn dò họ rằng cầu bình an cho phu quân là quan trọng, nhưng sự an nguy của chính họ càng quan trọng hơn.
Xe ngựa dần dần đi xa. Những người xung quanh bắt đầu khen ngợi ta.
"Đúng là đứa trẻ hiếu thuận, không uổng công cha mẹ chồng thương yêu ngươi."
"Phải đó, phu quân ngươi tiến thủ, ngươi lại hiếu thuận, cuộc sống nhất định sẽ ngày càng tốt đẹp!"
Ta lần lượt cảm ơn, nụ cười vô cùng chuẩn mực.