Sau khi đưa cho Từ cô cô, người phụ trách việc sắp xếp biểu diễn, một khoản hối lộ, bà ta nén sự thiếu kiên nhẫn lại và sắp xếp một tỳ nữ dẫn tôi đến họa thất để vẽ tranh.
Ai ngờ tỳ nữ lại dẫn tôi vào một phòng tắm đầy hơi nước.
"Đây là nơi để vẽ tranh sao?"
Tôi nghi hoặc khó hiểu.
Tỳ nữ đáp như thường lệ: "Công chúa là bậc thiên hoàng quý trụ, vẽ da tất nhiên phải đ/ốt hương tắm rửa mới có thể vẽ được."
Nói xong, ả nhìn tôi đầy nghi hoặc.
"Lan tiểu thư không phải là bậc thầy hội họa sao, sao ngay cả việc này cũng không biết?"
Nghe thấy lời này, một luồng hơi lạnh từ sau lưng tôi trào lên.
Không biết lúc này tôi nói không hiến tranh nữa, đổi sang gảy đàn còn kịp hay không.
6.
Thấy tôi do dự, tỳ nữ dẫn đường và Thu Hồng nhìn nhau, cả hai khẽ chuyển động, một trái một phải đồng thời tiến lên nửa bước, lặng lẽ tạo thành thế bao vây, chặn đứng tôi ở cửa phòng tắm.
Thái độ ngoan ngoãn khiêm nhường lúc nãy tan biến không còn dấu vết, như thể có h/ồn m/a nhập x/ác, cả hai đồng thanh thúc giục:
"Tiểu thư, sao còn chưa cởi da ra để rửa sạch."
"Lan tiểu thư, sao còn chưa mau cởi da ra để rửa sạch."
Đồng tử của cả hai lúc này đã hóa thành màu vàng nhạt, giống hệt trạng thái của Xuân Lan khi tập kích Chu Bình.
Nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng bỗng chốc lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Tôi hoảng hốt, trái phải vung tay, t/át mỗi người một cái.
"Chát!"
"Chát!"
Hai tiếng t/át giòn giã vang lên liên tiếp, sắc bén đến chói tai.
Đầu ngón tay tôi tê rần, trái tim trong lồng ngựk đ/ập lo/ạn xạ, va đ/ập liên hồi vào thành ngựk.
"Xong rồi, lần này e là tiêu đời ở đây thật rồi, tính mạng khó bảo toàn."
Nhưng sự tấn công như dự đoán đã không xảy ra.
Thu Hồng và tỳ nữ kia ngẩn người hồi lâu, đồng tử màu vàng nhạt lại biến trở về màu đen, người cũng khôi phục dáng vẻ cung kính rụt rè của nô tỳ bình thường.
Cả hai cùng quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thấp, thái độ cung kính tột độ.
Thu Hồng phủ phục trên mặt đất không ngừng dập đầu.
"Nô tỳ đáng ch*t! Gan to bằng trời dám chọc gi/ận tiểu thư, tất cả đều là lỗi của nô tỳ, xin tiểu thư trách ph/ạt!"
Người tỳ nữ kia cũng vội vàng dập đầu, giọng điệu thấp hèn h/oảng s/ợ.
"Nô tỳ vô phép, quấy rầy quý khách, tội đáng ch*t vạn lần! Khẩn cầu quý khách giáng tội!"
Tôi sững sờ, trong lòng kinh ngạc.
Sau một thoáng ngơ ngác, trong đầu tôi chợt lóe lên tia sáng, mọi hoảng lo/ạn bỗng chốc tan biến.
Tôi dường như... đã nắm bắt được mật mã sống sót phi thường ẩn giấu trong phủ này.
7.
Nghĩ thông suốt điểm này, tôi ưỡn thẳng lưng, nhìn xuống hai kẻ đang quỳ trên mặt đất.
"Lũ hạ tiện các người, cũng dám lên mặt với bản tiểu thư sao?"
"Bản tiểu thư khi nào tắm rửa, khi nào l/ột da, khi nào vẽ tranh, đến lượt hai đứa nô tài các người xen vào sắp xếp à?"
Thấy chỉ vài câu đã dọa được hai kẻ này, tôi càng thêm bạo dạn.
Đầu tiên là quát lui tỳ nữ dẫn đường, không cho ả hầu hạ bên cạnh.
Tiếp đó bảo Thu Hồng canh ở cửa phòng tắm, không cho bất kỳ ai quấy rầy.
Thực ra ngay khi vào phòng tắm, tôi đã dùng then cài cửa khóa ch/ặt lại.
Cái nơi q/uỷ quái này tôi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Chưa nói đến việc phần biểu diễn có xảy ra chuyện gì hay không, chỉ riêng trò chơi nhã thú "khúc thủy lưu thương" tiếp theo chắc chắn cũng đầy rẫy nguy hiểm.
Chi bằng nhân lúc không ai chú ý, rời đi trước.
Sau khi leo qua cửa sổ sau phòng tắm, tôi giả vờ lạc đường, bảo một tỳ nữ trong phủ công chúa dẫn tôi đến xe ngựa ở viện để lấy đồ.
Ai ngờ, khi đi đến một nơi vắng vẻ, người tỳ nữ trông có vẻ nhu mì này lại trở mặt.
Một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy tôi.
Người tỳ nữ vốn đang khom lưng rụt rè thấp hèn, giờ đây đôi đồng tử dọc màu vàng nhìn chằm chằm vào tôi, từng bước ép sát.
"Lúc này, tất cả khách khứa đều đang ở tiền viện biểu diễn cho công chúa, tiểu thư lúc này đi ra ngoại viện làm gì?"
"Chẳng lẽ là muốn bỏ trốn?"
Tôi biết không xong rồi, nhưng lúc này mà chạy, chẳng phải là nói cho tất cả mọi người biết tôi chính là "dị giáo" sao?
Hơn nữa, cơ thể yếu ớt này của tôi chưa chắc đã chạy nhanh hơn đối phương.
đá/nh liều một phen.
Tôi giơ tay định giở lại chiêu cũ, cho đối phương một cái t/át.
Nhưng tay đã bị nắm ch/ặt.
Đối phương vui mừng khôn xiết, khóe miệng rá/ch đến tận mang tai, để lộ những chiếc răng nanh nhọn hoắt bên trong.
"Tốt quá, cuối cùng cũng bắt được một kẻ dị giáo."
"Lần này..."
Ả chưa nói hết câu đã hộc m/áu đen rồi ngã xuống đất.
Một bóng người nhỏ bé từ phía sau ả từ từ đứng dậy.
8.
"Là cô?"
Đối phương đưa hai ngón tay đặt lên môi ra hiệu im lặng, nhìn quanh rồi nói nhỏ với tôi:
"Nếu muốn sống thì đi theo tôi."
Nói xong, cô ta kéo x/ác tỳ nữ đi về phía khu rừng rậm bên cạnh.
Tôi lấy khăn thêu ra, lau sạch vết m/áu trên gạch và tường. Sau đó nắm lấy đất bên cạnh, chà xát kỹ lưỡng những chỗ từng lưu lại vết m/áu, thấy không còn dấu vết mới nhấc váy bước nhẹ theo sau.
Đi theo người đó vòng vèo trong con đường nhỏ trong rừng rậm, cuối cùng đến một tiểu viện trông có vẻ hoang phế từ lâu.
Trong viện cỏ dại mọc um tùm, cao đến ngang thắt lưng người.
Nhìn cái sân đầy khí q/uỷ trước mắt, tôi đứng ở cửa, không dám tiến thêm một bước.
Người đó thấy vậy cũng mặc kệ tôi, tự mình đẩy tấm đ/á trên một cái giếng bỏ hoang, rồi vứt x/ác tỳ nữ vào trong.
Vỗ tay một cái, đậy tấm đ/á lại như cũ, đối phương thở phào một hơi, mỉm cười với tôi: "Chào cô, tôi tên là Tần Nguyệt."
Tần Nguyệt nói với tôi, đây là một trò chơi kinh dị có tên là "Yến tiệc hoa vĩnh trú".
Cô ấy và tôi đều là người chơi.
Còn những người ở đây không giống chúng ta đều là NPC.