Sau này khi ki/ếm được tiền, tôi lại không có cơ hội trả lại.
Cho đến khi tốt nghiệp, tôi vào thực tập tại một tập đoàn lớn.
Tôi đã gặp Thẩm Yến khi anh ta bị kẹt trong thang máy.
3.
Về đến nhà, tôi bất ngờ đụng mặt Tống Uyển.
Cô ta vênh váo tự đắc nói:
“Tôi đến dọn đồ giúp Thẩm tổng, anh ấy nói sẽ ở lại công ty một thời gian.”
Người phụ nữ nhìn tôi, cười hả hê:
“Thẩm tổng lần này thực sự gi/ận rồi, Kiều Nhiễm, cô không biết trời cao đất dày là gì, đợi bị vứt bỏ đi!”
“Cô nói xem, liệu trong khoảng thời gian này tôi có thể thay thế vị trí của cô không?”
Tôi chẳng hứng thú gì chuyện cô ta có thay thế hay không.
Chỉ cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt.
Tôi bước thẳng đến trước mặt cô ta:
“Ngày đó cô đã nói gì với mẹ tôi?”
“Xin lỗi bà ấy đi.”
Tống Uyển nghịch lọn tóc của mình, nhướng mày.
“Chỉ là nói cô vọng tưởng trèo cao làm phượng hoàng thôi mà.”
“Bà ta cũng thật nực cười, lại còn đi c/ầu x/in Thẩm tổng cưới cô, đúng là loại đàn bà nghèo hèn không biết nhìn xa trông rộng.”
Nghe vậy, mẹ tôi x/ấu hổ nắm ch/ặt vạt áo.
Bà kéo cánh tay tôi.
“Không sao đâu Tiểu Nhiễm, đừng vì mẹ mà chấp nhặt với cô ta.”
“Mẹ không sao cả.”
Nhưng mẹ càng nhẫn nhịn, tôi càng tức gi/ận.
Cha tôi mất sớm, một mình bà nuôi tôi khôn lớn, dành cho tôi tình yêu vô bờ bến.
Tôi lạnh mặt lại.
“Tống Uyển, tôi đã điều tra về cô rồi.”
“Cô từng là tình nhân của Vương tổng đúng không?”
“Vợ ông ta là một con sư tử Hà Đông đấy, cô đoán xem nếu tôi nói chuyện này cho bà ta biết, bà ta có tìm đến tận cửa không?”
Sắc mặt Tống Uyển thay đổi.
Vì cô ta muốn bám lấy cành cao là Thẩm Yến, nên quá khứ của cô ta không được phép bị phơi bày.
Sắc mặt người phụ nữ biến đổi liên hồi.
Cuối cùng, cô ta nhếch môi cười.
“Chỉ là xin lỗi thôi mà, có gì to t/át đâu.”
Nói xong, cô ta bước về phía mẹ tôi.
Cúi người một cái, nghiêm túc nói:
“Bác, cháu xin lỗi, lúc trước cháu không nên giễu cợt bác.”
“Xin bác hãy tha lỗi cho cháu.”
Đúng lúc này.
Tiếng cửa động đậy.
Ánh mắt Tống Uyển đảo một vòng, cô ta quỵ xuống đất cái “bộp”.
Cúi thấp đầu, r/un r/ẩy nức nở.
“Bác ơi cháu thực sự sai rồi, c/ầu x/in bác đừng để cô Kiều tiếp tục u/y hi*p cháu nữa…”
“Cháu không thể mất công việc này được!”
Thẩm Yến bước vào và nhìn thấy cảnh tượng đó.
Anh ta sải bước đi tới, kéo người phụ nữ đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.
“Kiều Nhiễm, cô giỏi lắm nhỉ?”
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Đến lúc định thần lại, tôi đã bị Tống Uyển gài bẫy.
Nhìn bộ dạng đắc thắng của cô ta, tôi nhíu mày giải thích:
“Tôi chỉ muốn cô ta xin lỗi mẹ tôi thôi.”
“Còn việc quỳ xuống là do cô ta tự thêm thắt đấy.”
Nhưng Thẩm Yến không tin.
Anh ta tỏ vẻ mất kiên nhẫn:
“Đủ rồi!”
“Hết lần này đến lần khác gây chuyện, cô thực sự nghĩ là tôi không có cô thì không được à?”
“Kiều Nhiễm, cô cút ngay cho tôi.”
Tim tôi đ/au nhói.
Sắc mặt tôi tái nhợt.
Lúc này, người mẹ vốn luôn yếu đuối của tôi lao lên.
Bà che chắn trước mặt tôi:
“Đi thì đi!”
“Cái nơi quái q/uỷ này, chúng tôi cũng chẳng thèm!”
4.
Bạn thân Lý Hòa vô cùng sửng sốt khi biết tin tôi và Thẩm Yến chia tay.
Cô ấy gọi điện cho tôi.
“Cậu đi/ên rồi à! Bao nhiêu người muốn bám lấy Thẩm Yến mà không được, cậu ở bên anh ta lâu như vậy còn mang th/ai con của anh ta, giờ lại đòi chia tay?”
“Tiểu Nhiễm, cậu phải biết là ở bên anh ta, cả đời cậu sẽ không phải lo cơm áo gạo tiền, chẳng bao giờ phải đi làm, tội gì phải chịu khổ thế này?”
“Đừng có bốc đồng, tranh thủ lúc còn trẻ mà ki/ếm chác thêm mới là chuyện chính.”
Lần đầu quen biết, Lý Hòa đã khuyên nhủ tôi bằng những lời tâm huyết.
“Ở bên Thẩm Yến thì có gì không tốt chứ? Anh ta trẻ trung, đẹp trai, bên cạnh không có người phụ nữ nào khác, lại còn cho cậu tiền tiêu.”
“Cậu cứ coi anh ta như ông chủ mà phục vụ là được rồi.”
Ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy.
Tuy Thẩm Yến không thể cho tôi danh phận, nhưng bên cạnh anh ta chỉ có mình tôi.
Hơn nữa anh ta đối với tôi cũng rất tốt.
Anh ta nhớ ngày đèn đỏ của tôi, dặn người giúp việc nấu canh ấm tử cung cho tôi.
Sẽ ra tay giúp đỡ khi mẹ tôi đổ b/ệnh, ôm tôi vào lòng và nói có anh ta ở đây, đừng lo lắng.
Sẽ cùng tôi cuộn tròn trên ghế sofa âu yếm lúc rảnh rỗi, nghe tôi kể những chuyện vụn vặt không đầu không cuối.
Cho đến hai năm trước, anh ta tuyển một thư ký.
Tống Uyển đi cùng anh ta tăng ca, công tác, tham dự yến tiệc, phối đồ cho anh ta.
Còn anh ta cũng tặng quà cho Tống Uyển, đưa cô ta về nhà.
Mối qu/an h/ệ của cả hai ngày càng thân mật.
Tôi biết người như Thẩm Yến không thể nào chỉ có mình tôi bên cạnh.
Vì vậy tôi im lặng chịu đựng cơn đ/au, không hề biểu hiện ra ngoài.
Cho đến sau này.
Tống Uyển nói với mẹ tôi rằng tôi là tình nhân của Thẩm Yến.
Mẹ tôi là một người phụ nữ truyền thống.
Bà không thể chấp nhận việc con gái mình làm một kẻ tình nhân không danh phận.
Hôm đó, bà đỏ hoe mắt t/át tôi một cái.
“Không phải con nói Thẩm Yến là bạn trai của con sao? Sao con có thể lừa mẹ!”
“Con làm thế này, có xứng với cha con và mẹ không?”
“Sao mẹ lại sinh ra đứa con gái không biết liêm sỉ như con chứ…”
Lúc đó tôi chịu áp lực nặng nề.
Thẩm Yến đối xử lạnh nhạt, Tống Uyển thỉnh thoảng lại khiêu khích.
Mẹ cũng không thấu hiểu cho tôi.
Tôi vừa khóc vừa gào lên với bà:
“Nếu không phải lúc đó con theo Thẩm Yến, thì làm sao anh ta đưa tiền chữa b/ệnh cho mẹ được!”
“Mẹ ơi! Con không còn cách nào khác! Nhà anh ta giàu có quyền thế như vậy, căn bản không thể nào ở bên con được!”
“Nhưng con không thể trơ mắt nhìn mẹ ch*t được!”
Cơn gi/ận của mẹ tôi lập tức tiêu tan.