"Anh cũng đâu có đồng ý đâu phải không?" Tôi lùi lại một bước, tạo khoảng cách, "Trước đây cũng chẳng thấy cậu để tâm đến tôi như vậy."

Cậu ta bị chặn họng đến mức không nói được câu nào, cười nhạt một tiếng:

"Được, cô giỏi lắm."

Nói rồi quay lưng bỏ đi, đi được hai bước lại quay đầu lại, buông lời đe dọa:

"Tạ Giai Nghiên, đừng có mà hối h/ận!"

Tôi nhìn theo bóng lưng cậu ta đang xa dần, tự nhiên thấy mệt mỏi trong lòng.

Trước đây mình đã thích cái thể loại gì thế này không biết.

Rèm cửa của căn nhà cũ được buộc lại, ánh nắng buổi chiều trải một lớp mỏng manh trên sàn nhà.

Lần đầu tiên, vào nhà mình mà cũng thấy căng thẳng đến thế.

Khi tôi đẩy cửa bước vào, trong phòng khách vang lên tiếng đàn piano du dương, sâu lắng.

Anh quay lưng về phía cửa, ngồi trước chiếc đàn piano đứng, vai khẽ nhấp nhô, mười ngón tay thon dài lướt trên phím đàn.

Giai điệu không quá phức tạp, nhưng có vài chỗ chuyển âm anh lặp đi lặp lại mấy lần.

Giữa chừng lại dừng lại để sửa một nét trên bản nhạc.

Tôi tựa vào khung cửa nghe một lát.

Cuối cùng anh cũng kết thúc, thở phào một hơi dài, nghiêng đầu nhìn sang mới phát hiện tôi đã về.

Tôi đi tới ngồi xuống ghế sofa:

"Đang viết bài hát mới à?"

Anh vừa rót nước vừa nói:

"Tự nhiên có cảm hứng nên muốn viết ra thử xem."

Anh ngửa cổ uống cạn cả cốc, yết hầu chuyển động lên xuống theo nhịp nuốt.

Tôi nhìn đến ngẩn ngơ.

Cho đến khi anh đưa tay quơ quơ trước mắt tôi.

"Mệt à?"

Tôi lắc đầu lia lịa.

Tâm trạng sau một ngày bình ổn lại, tôi đã có thể bình tĩnh trò chuyện cùng "oppa" rồi.

"Sau này anh còn tiếp tục làm idol không?" Tôi hỏi, thực sự tò mò.

"Không quay lại nữa." Biểu cảm anh thờ ơ, "Lúc gia đình để tôi đi đã thỏa thuận rồi, ba năm. Dù ba năm này tôi có làm nên trò trống gì ở bên ngoài thì cũng phải về tiếp quản công ty."

"Thực ra năm thứ ba tôi cũng đã cam chịu rồi, về thì về thôi, dù sao cũng đã chơi một trận ra trò, không lỗ." Anh cười một cái, "Kết quả là bài hát "Sự sống" đó đột nhiên nổi tiếng, cũng coi như không hối tiếc."

Bài hát đó lúc bấy giờ nổi tiếng khắp trong và ngoài nước.

Trong đó có một câu lời bài hát tôi đặc biệt thích, đến tận bây giờ vẫn đang để làm chữ ký cá nhân.

--Hái hoa trong đống đổ nát, chờ thời gian trả lời.

"Anh viết rất hay." Tôi nhìn vào đôi mắt đang rủ xuống của anh, chân thành nói, "Rất có chiều sâu."

Anh đột nhiên ngước mắt nhìn sang, lướt qua tôi một cách nhẹ bẫng.

Rồi mỉm cười.

"Thế sao?"

"Phải mà," tôi đón lấy ánh mắt anh, "Lúc đó sao anh lại nghĩ ra để viết bài hát này vậy?"

Anh im lặng một lúc, vẻ mặt hơi nghiêm nghị, dường như nhớ lại chuyện gì đó rất tệ.

Tôi đang định xin lỗi thì anh đột nhiên lên tiếng:

"Bài hát này được viết vào ngày bà ngoại tôi qu/a đ/ời."

Tôi khẽ "À" một tiếng.

"Mùa xuân năm ngoái, bà ngoại tôi ra đi. Vì bận diễn xuất nên tôi vẫn không thể gặp bà lần cuối. Lúc quay về, chị y tá bảo tôi rằng, những ngày cuối đời bà cứ nghe đi nghe lại bài hát tôi hát, nói tôi hát hay lắm, bà là người duy nhất ủng hộ ước mơ của tôi."

"Sau khi về nhà, tôi dọn dẹp di vật, canh giữ trong phòng bà suốt một đêm."

"Ngày hôm đó, cây ngô đồng ngoài cửa sổ đang đ/âm chồi non, mùa xuân vừa mới đến. Tôi đột nhiên cảm thấy, sự sống giống như một cái cây, lá rụng là về cội, đ/âm chồi là tái sinh, có thăng có trầm, tuần hoàn không dứt."

Nghe đến đây, tôi khẽ lên tiếng:

"Cho nên mới có câu 'Tạm biệt là nét bút mở đầu cho chương tiếp theo', đúng không?"

"Ừ." Ánh mắt anh dừng thật lâu trên gương mặt tôi, "Bà ngoại đi rồi, rất nhiều dấu vết của quá khứ dường như cũng biến mất theo, vài ngày trước tôi đi ngang qua công viên Nhân Dân ở khu phố cũ, phát hiện ra cái xích đu ở đó cũng không còn nữa."

Ánh mắt anh vẫn dừng trên mặt tôi, dường như đang chờ đợi một câu trả lời.

Tôi hơi khó hiểu, nhưng vẫn giải thích:

"Mấy năm trước cải tạo, chỗ đó bị liệt vào khu phát triển, rất nhiều thứ đã bị dỡ bỏ rồi."

Tôi thở dài đầy tiếc nuối:

"Tôi cũng thấy rất đáng tiếc, nơi đó còn có cả ký ức tuổi thơ của tôi nữa."

Ánh mắt anh rời khỏi gương mặt tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói một câu "Cũng có của tôi nữa."

Nhưng giọng anh nhỏ quá, tôi nghe không rõ.

Đợi khi tôi muốn hỏi lại thì anh đã không còn hứng thú nữa.

Thấy tâm trạng anh không cao, tôi cũng không lên tiếng nữa.

Buổi chiều hôm đó, hiếm khi tôi không ngủ trưa.

Anh ngồi trước đàn piano, đàn lại giai điệu của bài "Sự sống", ánh mắt đặt trên cây ngô đồng già ngoài cửa sổ.

Chắc là đang nhớ bà ngoại rồi.

Tôi đoán vậy, lặng lẽ ở lại phòng khách bầu bạn cùng anh.

Tôi cuộn mình trên ghế sofa, cầm điện thoại lướt Weibo.

Trên hot search vẫn còn treo từ khóa Lục Tuấn Sinh về nước.

Mà đồng thời lan truyền còn có một đoạn video có lượt xem cực cao.

Tôi tò mò nhấn vào xem.

Đó là một đoạn do fan c/ắt ghép về ba năm của anh.

Trong đó từ lúc anh biểu diễn đường phố chỉ có ba năm người khán giả, cho đến sau này là sân vận động vạn người chật kín ánh đèn huỳnh quang.

Trong đó đan xen tất cả những khoảnh khắc tỏa sáng trên sân khấu của anh.

Khung hình cuối cùng dừng lại ở buổi diễn cuối năm ngoái của anh.

Anh đứng giữa những dải ruy băng bay đầy trời, cúi đầu mỉm cười, trong mắt đọng những giọt lệ, nói: "Ba năm qua, cảm ơn sự đồng hành của mọi người."

Tôi nhấn like và lưu lại, rồi xem đi xem lại đoạn video này mấy lần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm