Tôi gọi tên Lận Hành Nghiễn, gọi đến khản cả giọng.
Chàng ta rốt cuộc vẫn không tới.
Bên vách tường truyền đến tiếng khóc của Nhàn phi.
"Hành Nghiễn, c/ứu ta!"
Tôi nhắm mắt lại, không hề cử động.
Uông Thành Bỉnh tháo thắt lưng. Rất nhanh, tiếng ván giường va vào tường vang lên từng nhịp.
Nhàn phi nói đúng, không phải sao?
Nhẫn nhịn một chút, rồi sẽ qua thôi.
Thế nhưng khi nghi trượng của Hoàng đế còn chưa tới gần, bên ngoài đã vang lên những bước chân vội vã.
Lận Hành Nghiễn đạp cửa xông vào.
Chàng nhìn thấy hai người trên giường, đôi mắt lập tức đỏ ngầu.
Uông Thành Bỉnh vừa mới quay người lại, chàng đã rút đoản đ/ao, đ/âm thẳng vào ngựk đối phương.
Động tác quá nhanh, Uông Thành Bỉnh ngay cả một câu cũng không kịp để lại.
Khi Lận Hành Nghiễn rút đ/ao, một miếng khảm sừng tê giác đen trên chuôi đ/ao rơi xuống đất.
Nhàn phi quần áo xộc xệch co rúm trong góc giường, ngẩn người một lát, đột nhiên lao vào lòng Lận Hành Nghiễn.
"Ta bị lão chạm vào rồi."
"Hành Nghiễn, ta bẩn rồi."
Bà ta khóc đến mức gần như không thở nổi.
"Sau này bệ hạ có còn thích ta nữa không? Chàng có chê bai ta không?"
Lận Hành Nghiễn vứt con d/ao dính m/áu xuống, ôm ch/ặt lấy bà ta.
"Không sao đâu."
"Nàng mãi mãi là tiên nữ băng thanh ngọc khiết nhất trong lòng ta."
Tôi ngồi xổm trong bóng tối, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Họ, một kẻ vừa ân ái xong, một kẻ dưới chân còn nằm x/ác ch*t, vậy mà vẫn còn tâm trí thảo luận về chuyện băng thanh ngọc khiết.
Nghi trượng của Hoàng đế đã xuất hiện ở cuối hành lang.
Thế nhưng Lận Hành Nghiễn không cho tôi cơ hội mở cửa.
Chàng nhanh chóng mặc quần áo cho Nhàn phi, kéo x/ác Uông Thành Bỉnh đi từ cửa sau.
Chiếc còi chim của Nhàn phi rơi dưới gầm giường, miếng khảm sừng tê giác đen cũng nằm lại bên cạnh vết m/áu.
Tôi thu cả hai thứ vào trong tay áo.
Trước khi đi, nghe thấy Lận Hành Nghiễn nói với Nhàn phi:
"X/ác ch*t ném xuống giếng băng bỏ hoang. Đó là nơi riêng của Uông Thành Bỉnh, sẽ không có ai tìm tới đâu."
Ngày hôm sau, trong cung lan truyền tin tức Uông Thành Bỉnh sợ tội bỏ trốn.
Có người tìm thấy trong chỗ ở của lão một lượng lớn vật phẩm trong cung bị giấu kín, cùng một bức thư tự nhận là kẻ tr/ộm.
Tôi nhận ra nét chữ của Uông Thành Bỉnh.
Bức thư đó là giả.
Nhưng một thái giám mất tích không đáng để Hoàng đế phải truy c/ứu tận cùng. Nhàn phi lại đang mang th/ai, không ai muốn đụng vào bà ta lúc này.
Hoàng đế đổi người đứng đầu ngự tiền, vụ án tạm thời gác lại.
Nhàn phi rất nhanh đã tìm đến tôi.
Bà ta đuổi hết người khác ra ngoài, đi thẳng vào vấn đề: "Đêm đó là ngươi làm."
Tôi quỳ dưới đất, giọng nói r/un r/ẩy.
"Thần thiếp không hiểu nương nương đang nói gì ạ."
"Uông Thành Bỉnh chỉ gặp ngươi, sau đó liền đến đe dọa bổn cung. Hương Noãn Cốt cũng là do ngươi mang từ Thừa Lộ Cung ra."
"Hương đó vốn dĩ là của nương nương mà."
Tôi ngẩng mặt lên, trong mắt mang theo vẻ sợ hãi vừa vặn.
"Nếu nương nương muốn điều tra, chỉ sợ trước tiên phải bẩm báo với bệ hạ, tại sao người lại tư tình gặp gỡ thái giám tổng quản ngự tiền."
Bà ta nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, đột nhiên mỉm cười.
"Trước kia không hề nhận ra ngươi lại có lá gan này."
"Nếu biết sớm hơn, bổn cung đã không để ngươi xuất cung."
Tôi thấp giọng hỏi: "Vì Lận Hành Nghiễn sao?"
Nhàn phi không phủ nhận.
"Chàng ấy có chí khí, năng lực cũng tốt, nên có một tương lai rộng mở hơn."
"Ngươi chỉ là một cung nữ cọ rửa thùng phân, dựa vào cái gì mà dùng vài lời hứa hẹn thuở nhỏ để trói buộc chàng ấy?"
"Vậy nương nương giữ lại ba mươi bảy người, chỉ để giữ lại mình nô tỳ thôi sao?"
"Chỉ giữ lại mình ngươi thì quá lộ liễu."
Bà ta xoa bụng, giọng điệu đương nhiên.
"Huống hồ bổn cung nhờ vậy mà có được danh tiếng hiền thục, họ cũng tránh được cảnh trôi dạt bên ngoài, mỗi người đều có được thứ mình muốn, có gì không tốt?"
Ngoài cửa vang lên tiếng của Lận Hành Nghiễn.
"Nương nương nói rất đúng."
Chàng bước vào, chắn trước mặt Nhàn phi.
"Sầm Tương, chính cô tự mình leo lên long sàng, trong lòng chỉ còn ham muốn tranh sủng, nên mới thấy mọi sự gần gũi đều liên quan đến d/ục v/ọng."
Tôi nhìn họ.
"Uông Thành Bỉnh cũng nghĩ như vậy sao?"
Đáy mắt Lận Hành Nghiễn thoáng qua sát ý.
"Lão ta mạo phạm nương nương, đáng ch*t."
"Nếu bệ hạ biết chàng gi*t lão thì sao?"
"Bệ hạ chỉ biết lão ta tr/ộm cắp vật phẩm trong cung, sợ tội bỏ trốn."
Nhàn phi khẽ nói: "Hành Nghiễn, đừng dọa cô ấy. Dù sao cô ấy cũng lớn lên cùng chàng."
Lận Hành Nghiễn lúc này mới dịu sắc mặt.
"Chỉ cần cô an phận, ta vẫn sẽ thực hiện lời hứa năm xưa."
"Đợi nương nương phong hậu, ta có thể đón cô xuất cung."
"Đón thiếp đi làm thiếp sao?"
Chàng nhíu mày.
"Với danh tiếng hiện tại của cô, ta chịu nhận cô đã là đang niệm tình cũ rồi."
Tôi không tranh luận, chỉ lùi sang một bên, nhường đường.
Họ tưởng tôi sợ rồi.
Thế nhưng khi Lận Hành Nghiễn quay người, tôi thấy tay chàng tự nhiên bảo vệ trước bụng Nhàn phi.
Đứa trẻ đó, đã trở thành điểm yếu lớn nhất của họ.
Đại điển phong hậu được ấn định lại vào ngày mùng chín tháng chín.
Hoàng đế đưa quy trình do Lễ Bộ soạn thảo cho tôi xem, tiện miệng hỏi: "Nàng không vui sao?"
Tôi vội vàng giúp ông vuốt phẳng cổ tay áo, khẽ nói: "Nương nương mẫu nghi thiên hạ, thần thiếp đương nhiên mừng cho người ạ."
"Chỉ là thần thiếp có một chuyện, không dám giấu giếm bệ hạ."
Đêm hôm đó, Hoàng đế dẫn theo tâm phúc, cùng tôi đến giếng băng bỏ hoang.
Chiếc khóa sắt ở miệng giếng đã rỉ sét.
Tôi biết bên cạnh có một lối vận chuyển băng chỉ đủ cho một người đi qua.
Trước kia khi Uông Thành Bỉnh kéo tôi đang đông cứng ra ngoài, còn chê tôi ch*t nhanh quá, làm mất hứng của lão.
Giờ đây người bị đ/è dưới đáy giếng đầy băng vụn đã đổi thành lão.
Khi người của ngự tiền khiêng x/ác ch*t ra, tôi nhìn vết đ/ao trên ngựk lão, không hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Tôi lấy ra miếng khảm sừng tê giác đen.
"Đây là mảnh vỡ bị thiếu trên đoản đ/ao của Lận Hành Nghiễn."