“Ừ... vâng, được rồi, luật sư Dương, vậy sau này liên lạc tiếp.”
Dương Triệt trả điện thoại lại cho tôi, đưa tay búng nhẹ vào trán tôi.
“Hài lòng rồi chứ? Cô Lục.”
Tôi mỉm cười.
Dương Triệt là học trò cưng của hiệu trưởng Chung, tôi biết chuyện này anh ấy nhất định sẽ nhúng tay vào.
“Anh đã tra rồi, tài khoản của Nhiên Nghệ chủ yếu làm về chủ đề thức tỉnh nữ quyền, người theo dõi cứ lẹt đẹt vài nghìn. Sau vụ này, người theo dõi vọt thẳng lên mốc mười vạn, tiền donate trong livestream từ vài chục tệ mỗi ngày trở thành hai ba nghìn tệ mỗi buổi.”
“Lưu Tư Nam thì đi theo con đường cô gái nghèo vượt khó, cộng thêm vẻ ngoài ngọt ngào, giờ cũng đang tăng chóng mặt.”
Tôi gật đầu: “Đường cong tăng người theo dõi kiểu này, lưu lượng tự nhiên không làm được, hoặc là m/ua tài khoản ảo, hoặc là đã ký hợp đồng với MCN.”
“Cho nên, thứ em phải đối mặt không chỉ là hai cô gái bất chấp th/ủ đo/ạn để nổi tiếng.”
Sự việc tiếp tục lên men.
Lưu Tư Nam và Nhiên Nghệ như được tiêm th/uốc kí/ch th/ích.
Lưu Tư Nam phụ trách khóc lóc và b/án thảm, Nhiên Nghệ phụ trách kiểm soát hiện trường và điều hướng dư luận.
Liên tục nhấn mạnh “tra nam đến nay vẫn chưa có bất kỳ phản hồi nào”, các loại tài khoản truyền thông vào cuộc, độ hot của chủ đề luôn ở mức cao.
Một mối qu/an h/ệ nam nữ bình thường.
Dán lên các nhãn mác sinh viên đại học, phú nhị đại, tra nam, nữ sinh nghèo, cuốn theo lưu lượng vượt xa bản chất sự việc, biến thành một bữa tiệc mạng nhằm tố cáo khoảng cách giàu nghèo và sự đối lập nam nữ.
Thế nhưng, hướng đi của sự việc vẫn vượt quá dự đoán của tôi.
Tối thứ Bảy, Lưu Tư Nam gọi cuộc gọi thoại trên WeChat.
Tôi nghe máy.
Vẫn là giọng khóc lóc: “Anh Tán... là em đây, anh thật sự không thèm quan tâm đến em nữa sao?”
“Có rắm thì thả đi!”
“Chúng ta có thể... gặp mặt một lần không? Chỉ hai chúng ta nói chuyện riêng thôi. Có vài lời, em muốn nói trực tiếp với anh.”
“Được. Ở đâu?”
Một quán cà phê ngoài cổng trường, ở bàn trong cùng.
Lưu Tư Nam vừa thấy tôi, chưa kịp nói gì đã rơi lệ.
Tôi khoanh tay trước ngựk, lặng lẽ nhìn cô ta diễn kịch.
Thấy tôi cứng rắn, cô ta thu lại vẻ mặt đáng thương.
“30 vạn. Tiền vào tài khoản, em lập tức đăng một ‘tuyên bố hòa giải’, chuyện này kết thúc tại đây.”
“Nếu tôi không đưa thì sao?”
Ánh mắt Lưu Tư Nam trở nên lạnh lẽo.
“Số tiền này, đối với anh mà nói, chẳng qua chỉ là tiền tiêu vặt vài tháng.
“Nhưng đối với em, đó là toàn bộ chi phí đại học, là tuyến phòng thủ để em không bị người nhà mang đi đổi sính lễ.
“Anh đưa cho em thì đã sao chứ?”
Tôi tức đến bật cười.
“Tôi có tiền, nên tôi đáng đời sao?
“Tiền của tôi, liên quan gì đến cô? Tôi có tiền, thì nên ‘đổ vỏ’ cho cái thứ trong bụng cô à?”
“Anh làm việc thiện không được sao, giúp em một tay, em sẽ ghi nhớ ơn anh cả đời!”
“Thôi đi, bị loại người như cô ghi nhớ cả đời, tôi chắc phải giảm bao nhiêu năm tuổi thọ!”
Cô ta đ/ập tay xuống bàn.
“Lục Anh Tán, tôi khuyên anh nên cân nhắc kỹ. Nếu không, ngoài việc thân bại danh liệt, anh còn phải vào tù ngồi kh//âu bao đấy.”
Tôi cười khẽ.
“Tôi đã bảo mà, kịch bản rõ ràng còn chưa diễn xong, sao nữ chính là cô lại vội vàng kết thúc sớm thế?
“Đồng bọn của cô có biết cô tự ý tìm tôi không? Công ty MCN mà cô ký hợp đồng, có biết cô định vi phạm hợp đồng không?”
Đồng tử Lưu Tư Nam co rút mạnh, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
“Tôi không biết anh đang nói gì...”
“Cô có biết điều gì khiến tôi gh/ê t/ởm nhất ở cô không? Là đến giờ cô vẫn không thấy mình sai, là cái bộ dạng ‘tôi nghèo tôi có lý’ này của cô đấy.”
Biểu cảm của cô ta thay đổi liên tục, cuối cùng dừng lại ở vẻ hung á/c bất chấp.
“Lục Anh Tán, anh nhất định sẽ hối h/ận!”
Lưu Tư Nam đã mở livestream.
Lần này, cốt truyện được nâng cấp.
Cô ta nghẹn ngào không thở nổi trước ống kính.
“Mọi người ơi, em xin lỗi, em vốn không muốn khơi lại vết s/ẹo, không muốn làm sự việc trở nên khó coi đến thế...
“Lúc đầu em ở bên Lục Anh Tán, là anh ta chuốc rư/ợu em, em không muốn uống, nhưng không dám từ chối, sau đó thì mất trí nhớ... đợi đến khi em tỉnh lại, chuyện đó đã xảy ra rồi.
“Mọi người m/ắng em đi, em biết lẽ ra nên báo cảnh sát ngay, nhưng lúc đó em thực sự thích anh ta, không nỡ h/ủy ho/ại anh ta...
“Anh ta lặng lẽ biến mất, em cũng chỉ thấy mình không đủ tốt nên không giữ được anh ta.”
Cô ta ngước mắt nhìn vào ống kính, đôi mắt đỏ ngầu đầy tuyệt vọng.
“Em không ngờ mình sẽ mang th/ai! Em không phải nhất định bắt anh ta chịu trách nhiệm, em chỉ muốn một lời xin lỗi, muốn một chút công bằng thôi, chẳng lẽ sai sao?”
“Hôm nay anh ta còn tìm em, bắt em im miệng, nếu không sẽ h/ủy ho/ại em... em thực sự không còn đường lui nữa rồi!”
Đoạn ghi âm c/ắt đầu bỏ đuôi, nửa thật nửa giả tại quán cà phê được phát ra.
Tôi lại bị “đóng đinh” lần nữa.
Phía Nhiên Nghệ đồng bộ tung ra một đoạn video giám sát.
Hành lang khách sạn, tôi nửa dìu nửa ôm Lưu Tư Nam đang mềm nhũn đi vào phòng.
Video giám sát vừa vặn quay rõ mặt tôi.
Cả mạng bùng n/ổ.
Từ khóa #TraNamDaiHocKyThuatChuocRuouMeGian# leo thang chóng mặt.
Phần bình luận toàn là “báo cảnh sát”, “bắt hắn”, có người còn đào ra địa chỉ căn hộ của tôi, tuyên bố sẽ đến thực thi công lý.
Sợ gì tới đó.
Chập tối, quản lý tòa nhà gọi điện tới.
“Trước cổng khu chung cư tập trung rất nhiều người, giăng biểu ngữ, đến tìm cậu đấy.
“Còn có mấy người tự xưng là người nhà của nữ sinh bị hại, tâm trạng khá kích động. Cậu có thể ra xử lý một chút không?”
Cúp điện thoại, tôi cạn lời.