"Mình không có bạn trai đâu." Thẩm Nghiên Nghiên nghiêng đầu, mày mắt cong cong cười nói, "Bạn bè trước đây của mình đều nói loại thân mềm yếu ớt, thơm thơm mềm mềm như chiếc bánh bông lan như mình thì tốt nhất đừng nên yêu sớm, không thể để các cậu con trai hôi hám được lợi."
Nghe vậy, tôi cùng Lâm Niệm Đường và Hứa Nhất Nặc liếc nhau, không ai nói gì thêm.
Có lẽ Thẩm Nghiên Nghiên chỉ thích nói bản thân thân mềm yếu ớt thôi, phải tôn trọng sở thích riêng của người ta.
Tối hôm đó, bạn trai của Lâm Niệm Đường là Cố Thành Vũ mời chúng tôi đi ăn lẩu.
Tôi cùng Lâm Niệm Đường và Hứa Nhất Nặc đến nơi, Cố Thành Vũ đã đợi sẵn ở nhà hàng lẩu.
Chào hỏi xong, Hứa Nhất Nặc nói với Lâm Niệm Đường: "Sao Thẩm Nghiên Nghiên vẫn chưa đến? Cậu gọi điện hỏi cô ta thử?"
Lâm Niệm Đường lấy điện thoại ra khỏi túi, chưa kịp bấm gọi thì một giọng nói trong trẻo đã vang lên.
"Mình tới rồi nè!"
Chúng tôi cùng nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Ôi xèo, Thẩm Nghiên Nghiên lần này đúng là ăn mặc chỉn chu lắm ha.
Ra ngoài ăn lẩu, mọi người sợ ám mùi trên người, quần áo khó giặt sạch mùi, nên đều mặc rất đơn giản.
Thẩm Nghiên Nghiên lại thay cả bộ đồ lolita.
Cô ta nhảy nhót bừa bãi bước tới giống một chú thỏ con: "Xin lỗi mình đến muộn nha! Tuy mọi người đều nói mình thân mềm yếu ớt, ra ngoài tốt nhất đừng uống rư/ợu, nhưng mình đến muộn, đáng lẽ phải tự ph/ạt ba ly..."
Đang lúc chúng tôi phân vân, lát nữa nếu Thẩm Nghiên Nghiên thật sự uống rư/ợu, mình có nên ngăn hay không, thì Thẩm Nghiên Nghiên đột nhiên "a" một tiếng, ngã xuống.
Lần ngã này, vừa khéo ngã vào lòng Cố Thành Vũ.
Cô ta lập tức ôm ch/ặt lấy cổ Cố Thành Vũ, bộ dáng như bị dọa sợ: "Xin lỗi nha, mình lại không đứng vững."
Vừa nói cô ta vừa giơ tay gõ gõ đầu mình: "Cơ thể Nghiên Nghiên quá mềm, Nghiên Nghiên cũng không có cách nào."
Cố Thành Vũ liếc nhìn Lâm Niệm Đường, cười cười: "Không sao, cậu không bị thương là được."
"Có anh đỡ mình, mình sao có thể bị thương được? Cảm ơn anh nha." Thẩm Nghiên Nghiên nói xong mới đứng dậy, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt vô tội rơi xuống người Lâm Niệm Đường, "Đường Đường, cảm ơn bạn trai cậu vừa rồi đã đỡ mình."
Lâm Niệm Đường không tiếp lời Thẩm Nghiên Nghiên, mà lạnh lùng nhìn Cố Thành Vũ vẫn đang dán mắt vào Thẩm Nghiên Nghiên, lạnh giọng hỏi: "Chưa xem đủ à? Cố Thành Vũ, có muốn mình moi mắt cậu ra dán lên người cô ta cho cậu xem không?"
Cố Thành Vũ lộ vẻ lúng túng, lập tức thu hồi ánh mắt đang dính trên người Thẩm Nghiên Nghiên: "Mình chỉ xem bạn cậu có lại ngã không thôi, cậu đừng nói bậy."
Sắc mặt Lâm Niệm Đường cực kỳ lạnh, nhưng cuối cùng không nói thêm gì để phá hỏng không khí, mà bảo chúng tôi gọi món.
Lẩu ở đây vị khá ngon, nhưng bên tai chúng tôi luôn vang vọng câu thoại kinh điển của Thẩm Nghiên Nghiên -- thân mềm yếu ớt.
Ngoại trừ Cố Thành Vũ, cuối cùng mọi người đều không ăn ngon miệng, rồi rời đi.
Ra khỏi nhà hàng lẩu, Lâm Niệm Đường khoác tay tôi đi về phía trường.
Cố Thành Vũ đuổi kịp: "Đường Đường, em đừng gi/ận..."
Lâm Niệm Đường một tay hất tay Cố Thành Vũ ra, dắt tôi tăng nhanh bước chân, còn không quên thúc giục Hứa Nhất Nặc: "Hứa Nhất Nặc, cậu nhanh lên!"
Về đến ký túc xá, tôi và Hứa Nhất Nặc đều đang an ủi Lâm Niệm Đường, bảo cô ấy đừng gi/ận.
Thẩm Nghiên Nghiên trở về.
Cô ta vào cửa là lập tức nằm vật xuống giường: "Vẫn là nằm trên giường thoải mái nhất, giống như chiếc bánh bông lan thân mềm yếu ớt như mình, đáng lẽ phải nằm trên giường 24/24."
Tôi và hai cô bạn cùng phòng khác: "..."
Tối hôm sau là bạn trai của Hứa Nhất Nặc mời đi ăn, ăn th!t nướng.
Thẩm Nghiên Nghiên vẫn là người xuất hiện cuối cùng.
Tuy nhiên hôm nay cô ta thay một bộ đồ lolita khác.
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, theo phản xạ nhìn về phía Hứa Nhất Nặc, vừa định nói gì đó thì Thẩm Nghiên Nghiên đã ngã nhào vào lòng bạn trai của Hứa Nhất Nặc.
Phản ứng của bạn trai Hứa Nhất Nặc giống với Cố Thành Vũ, Thẩm Nghiên Nghiên không đứng dậy thì anh ta cứ ôm Thẩm Nghiên Nghiên mãi.
Hứa Nhất Nặc tính nóng nảy, quăng đũa rồi bỏ đi.
Tôi và Lâm Niệm Đường lập tức đuổi theo.
Về đến ký túc xá, Hứa Nhất Nặc mới bắt đầu ch/ửi.
Lâm Niệm Đường cũng tham gia: "Thẩm Nghiên Nghiên chắc chắn có vấn đề, bạn trai của ai cô ta cũng muốn quyến rũ có phải không?"
"Cái gì mà thơm thơm mềm mềm chiếc bánh bông lan, mùi hôi hám trên người cô ta đến nước hoa cũng không che nổi." Hứa Nhất Nặc nói xong lại nhắc nhở tôi, "Tiêu Nhiễm, bữa của bạn trai cậu thì thôi đi, cậu vẫn nên cẩn thận, đừng để Thẩm Nghiên Nghiên lại gần bạn trai cậu."
Cái hành vi thích lao vào lòng bạn trai người khác của Thẩm Nghiên Nghiên đúng là khiến người ta khó chịu.
Nhưng tôi đã nói với Giang Mục Trì rồi.
Hơn nữa tôi cũng muốn xem phản ứng của Giang Mục Trì.
Tuy tôi và Giang Mục Trì là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, sau khi tôi thi đại học xong thì chúng tôi đã ở bên nhau, Giang Mục Trì cũng nói đã thích tôi từ rất lâu rồi, nhưng tôi vẫn muốn xem phản ứng của anh ấy khi đối mặt với loại người như Thẩm Nghiên Nghiên.
Ba ngày sau, Giang Mục Trì quay về.
Xuống máy bay anh ấy đã gọi điện cho tôi: "Bảo bối, anh về rồi, mọi người nghĩ xong ăn gì chưa?"
Cuối cùng chúng tôi quyết định đi ăn cá nấu cay.
Giang Mục Trì trực tiếp mang cả vali đến nhà hàng.
Tôi cùng Lâm Niệm Đường và Hứa Nhất Nặc đều đã đến.
Tôi giới thiệu họ với nhau.
Giang Mục Trì rất lịch sự gật đầu chào Lâm Niệm Đường và Hứa Nhất Nặc.