Ánh mắt lạnh lùng của Giang Mục Trì rơi trên gương mặt cô ta, anh không nói một lời, xoay người đi về phía phòng thay đồ.
Thẩm Nghiên Nghiên thế mà cũng lập tức đuổi theo.
Ôi mẹ ơi!
Thật là không biết x/ấu hổ, cô ta rốt cuộc muốn làm gì chứ?
Tôi rảo bước đuổi theo, đi thẳng đến phòng thay đồ.
Vừa đến cửa, tôi đã nghe thấy tiếng khóc của Thẩm Nghiên Nghiên bên trong.
"Mục Trì, anh đừng như vậy, anh nhẹ tay thôi..."
Ngay sau đó là giọng nói âm trầm lạnh lẽo của Giang Mục Trì: "Tôi đã nói rồi, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, cô không hiểu tiếng người sao?"
"Đừng tưởng cô là phụ nữ thì tôi không dám động tay với cô. Tôi là người công bằng nhất, đặc biệt là bình đẳng nam nữ."
"Á!" Thẩm Nghiên Nghiên đột nhiên hét lên vì đ/au đớn.
Tôi vội vàng xông vào.
Giang Mục Trì nhìn thấy tôi, như bị điện gi/ật, lập tức buông cổ tay Thẩm Nghiên Nghiên ra.
"Bảo bối, cô ta... cô ta lại đến b/ắt n/ạt anh."
Tôi: "..."
Đúng là kẻ hai mặt.
Thẩm Nghiên Nghiên lần này là chân mềm thật sự, ngã bệt xuống đất.
Cổ tay cô ta đã biến dạng, nhìn có vẻ như bị g/ãy xươ/ng rồi.
Tôi bước tới, lạnh lùng nói: "Còn không mau đến b/ệnh viện? Cô không muốn cái tay đó nữa à?"
Thẩm Nghiên Nghiên dùng một tay chống đất đứng dậy, đẫm lệ nhìn Giang Mục Trì rồi khóc lóc chạy ra ngoài.
Giang Mục Trì ôm lấy tôi: "Bảo bối, cô bạn học này của em đ/áng s/ợ quá, anh sợ lắm, em ôm anh đi, anh đứng không vững nữa rồi."
Tôi: "..."
Lại bắt đầu diễn màn yếu đuối không tự lo được rồi, ai mà tin chứ?
Cổ tay của Thẩm Nghiên Nghiên không có gì nghiêm trọng, chỉ cần nắn lại xươ/ng là được.
Tôi cứ ngỡ lần này cô ta thật sự bị Giang Mục Trì dọa sợ rồi, sau này chắc chắn sẽ ngoan ngoãn, không dám trêu chọc anh nữa.
Kết quả tối hôm đó, Thẩm Nghiên Nghiên liền mở livestream.
Trong ống kính, Thẩm Nghiên Nghiên khóc lóc thảm thiết: "Mình thực sự không biết anh ấy có ý gì, nên xin mọi người hãy giúp mình. Tại sao Giang Mục Trì lại đưa mình vào phòng thay đồ rồi hôn mình, hôn xong lại chối bay chối biến? Anh ấy chỉ đang trêu đùa mình thôi sao? Chẳng lẽ không phải hai người yêu nhau mới có thể hôn nhau à?"
Phần bình luận phía dưới chạy đi/ên cuồ/ng.
"Giang Mục Trì? Giang Mục Trì nào?"
Thẩm Nghiên Nghiên sụt sùi: "Chính là thái tử gia của tập đoàn Giang Thị, Giang Mục Trì. Nhưng mình thích anh ấy không phải vì thân phận của anh ấy, dù anh ấy có trắng tay mình vẫn thích anh ấy, chỉ là... mình thực sự không biết nụ hôn đó giữa chúng mình đại diện cho điều gì, hay căn bản là chẳng có ý nghĩa gì cả."
【Hôn rồi thì chính là thích đấy.】
【Dù không thích thì cũng là thấy sắc nảy lòng tham.】
【Tập đoàn Giang Thị? Còn thái tử gia? Đại Thanh sụp đổ lâu rồi mà?】
【Có ai cùng mình tẩy chay tất cả sản phẩm của tập đoàn Giang Thị không?】
【Tôi!】
Sức mạnh dư luận rất lớn, chẳng bao lâu cổ phiếu của tập đoàn Giang Thị đã xuất hiện biến động.
Lúc này mà dính phải loại bê bối này thì cực kỳ bất lợi cho Giang Mục Trì.
Tôi lập tức tìm Giang Mục Trì: "Em có thể làm chứng cho anh, anh chẳng làm gì cô ta cả."
"Thẩm Nghiên Nghiên này đúng là đồ quái th/ai! Anh nói xem cô ta có bị b/ệnh không?"
Giang Mục Trì bật cười, ôm tôi vào lòng: "Thôi nào, anh có chừng mực mà, tin tưởng chồng em đi, được không?"
"Vậy thì anh làm nhanh lên, đừng để em lo lắng."
Giang Mục Trì khẽ cười, lấy điện thoại ra, bật một đoạn ghi âm cho tôi nghe.
Đúng là đoạn ghi âm giữa anh và Thẩm Nghiên Nghiên trong phòng thay đồ.
"Sao anh lại nghĩ đến chuyện ghi âm?"
"Trong phòng thay đồ chỉ có mình anh, anh không làm gì đó thì chẳng phải không giải thích được sao? Có người nào đó không phải sẽ gh/en à?"
Sắc mặt Giang Mục Trì trở nên nghiêm túc: "Cô ta vừa vào là anh bắt đầu ghi âm rồi."
"Vậy anh mau đăng lên mạng đi."
"Được thôi bảo bối, anh nghe lời bảo bối nhất mà."
Giang Mục Trì đăng đoạn ghi âm lên mạng.
Dư luận trên mạng lập tức đảo chiều.
【Ôi vãi! Đây chẳng phải là vừa ăn cư/ớp vừa la làng sao?】
【Con nhỏ này thật kinh t/ởm.】
【Cô ta không sợ bị trả th/ù à?】
【Trường có thể đuổi học cô ta không?】
Nhưng đây không phải chuyện gì quá lớn, nhà trường căn bản sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà đuổi học Thẩm Nghiên Nghiên.
Tôi quay về ký túc xá, Thẩm Nghiên Nghiên đang ngồi trên ghế, như thể đang đợi tôi về vậy.
Tôi gi/ận sôi m/áu, xông lên t/át thẳng vào mặt cô ta một cú đ/au điếng.
"Thẩm Nghiên Nghiên, cô đúng là đồ th/ần ki/nh! Tôi cảnh cáo cô, nếu tập đoàn Giang Thị vì chuyện này mà bị ảnh hưởng, tôi tuyệt đối không tha cho cô!"
Thẩm Nghiên Nghiên cười khẩy: "Cô đừng lo cho tôi vội, lo cho bản thân mình trước đi. Cổ phiếu công ty nhà cô cũng sẽ sớm giảm thôi."
Thẩm Nghiên Nghiên không hề ch/ém gió.
Cô ta livestream tố cáo Giang Mục Trì chỉ là cái cớ.
Mục tiêu thực sự của cô ta chính là tôi.
Tối hôm đó, Thẩm Nghiên Nghiên mở buổi livestream thứ hai.
"Mình biết mọi người vì buổi livestream đầu tiên mà hiểu lầm mình, nhưng mình là bất đắc dĩ, vì nếu không làm vậy thì Tiêu Nhiễm... Tiêu Nhiễm tuyệt đối sẽ không tha cho mình."
【Tiêu Nhiễm? Tiêu Nhiễm của tập đoàn Tiêu Thị sao?】
【Mình nhớ từng xem tin tức, Tiêu Nhiễm với Giang Mục Trì có hôn ước từ nhỏ mà.】
Đối diện với ống kính, nước mắt Thẩm Nghiên Nghiên rơi lã chã: "Chính là Tiêu Nhiễm bảo mình đi quyến rũ Giang Mục Trì, cô ta muốn chia tay với Giang Mục Trì nhưng lại không biết làm sao, nên bảo mình đi tìm Giang Mục Trì làm lo/ạn, nếu mình không đi thì..."