Triệu Lộ, người có mối qu/an h/ệ khá tốt với tôi, gửi cho tôi một tin nhắn.
【Trần Hồi, hôm nay sinh nhật Hứa Tri D/ao, ký túc xá chúng ta cùng nhau đi KTV nhé.】
【Cậu đừng từ chối, mọi người đều đi cả, đừng để mối qu/an h/ệ trở nên quá căng thẳng.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.
Cuối cùng đáp lại một chữ: 【Được.】
Tám giờ tối, đến phòng bao KTV.
Mọi người đã bắt đầu hát hò.
Ánh đèn lờ mờ, nhìn không rõ lắm.
Tôi tùy ý tìm một góc ngồi xuống, uống vài ngụm rư/ợu.
Dạ dày nhanh chóng khó chịu, tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Lúc đi ra, đi ngang qua góc tường thì nghe thấy giọng của Hứa Tri D/ao.
Ban đầu tôi không có ý định nghe lén.
Nhưng câu nói phía sau khiến tôi khựng bước chân lại.
"Những tấm ảnh cậu chụp, tôi xem rồi."
Là Tưởng Yến Tu.
Hứa Tri D/ao hừ một tiếng: "Vậy cậu thấy Trần Hồi thế nào, có phải kiểu người cậu thích không?"
"Tôi thật không hiểu, loại nhà quê như cô ta, đáng để cậu tốn bao nhiêu công sức điều tra sao!"
Tưởng Yến Tu im lặng hồi lâu.
Sau đó vang lên tiếng cười khẩy.
"Vừa lầm lì vừa quê mùa, không hiểu sao lúc đầu tôi lại để mắt tới cô ta."
Tôi cứng đờ tại chỗ.
Thì ra là vậy.
Hứa Tri D/ao luôn cầm điện thoại chụp cái gì đó.
Phần lớn thời gian cô ta đều tự sướng.
Hoặc chụp ảnh chung với các bạn cùng phòng khác.
Có đôi khi ống kính quét qua tôi.
Nhưng rất nhanh lại dời đi.
Tôi cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cũng không nói gì.
Cho đến lần đó, tôi từ nhà vệ sinh đi ra.
Chỉ mặc áo dây và quần short.
Cô ta cầm điện thoại chụp tôi.
Tôi lập tức đen mặt, bảo cô ta xóa đi.
Cô ta cười ngây thơ: "Tôi đang quay vlog, không chụp cậu đâu."
Tôi đi gi/ật điện thoại, cô ta giấu điện thoại ra sau lưng, ch*t cũng không đưa.
Cho đến khi bạn cùng phòng vây quanh, kiểm tra điện thoại cô ta, nói chẳng có gì cả.
Châm chọc tôi nh.ạy cả.m, tự mình đa tình.
Tôi tưởng nhẫn nhịn một chút là xong.
Nào ngờ, cô ta đã gửi hết ảnh cho Tưởng Yến Tu.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại, đã lao ra ngoài.
Tôi giơ tay định t/át vào mặt Hứa Tri D/ao.
Cổ tay bị chặn lại giữa không trung.
Tưởng Yến Tu nắm ch/ặt cổ tay tôi, giọng nhạt nhẽo nói: "Đừng đá/nh cô ấy, đá/nh tôi này."
Lời vừa dứt.
Chát--
Tôi dồn hết sức lực, t/át anh một cái.
Hứa Tri D/ao hét lên: "Trần Hồi, đồ đi/ên này!"
Tôi quay người bỏ đi.
Hứa Tri D/ao đ/au lòng đưa tay định chạm vào mặt Tưởng Yến Tu: "Anh có đ/au không? Để em xem nào--"
Tưởng Yến Tu không động đậy.
Anh đẩy lưỡi vào má, quay đầu lại nhìn chằm chằm Hứa Tri D/ao.
Ánh mắt lạnh đến đ/áng s/ợ.
"Đưa điện thoại cho tôi."
Hứa Tri D/ao chột dạ.
"Tưởng Yến Tu, anh nghe em giải thích..."
Tưởng Yến Tu không nghe cô ta giải thích.
Trực tiếp rút điện thoại từ trong túi áo khoác của cô ta ra.
Mở album ảnh, lướt vài cái rồi ngón tay dừng lại.
Trong ảnh, có ảnh tôi đang ăn.
Có ảnh tôi ngái ngủ.
Thậm chí còn có ảnh tôi đang thay đồ Iót.
Các đ/ốt ngón tay của Tưởng Yến Tu nắm ch/ặt đến trắng bệch.
Biểu cảm lạnh dần đi từng chút một.
"Tao bảo mày chụp mấy cái này à?"
Anh giơ tay ném mạnh chiếc điện thoại đi.
Hứa Tri D/ao gi/ật mình, nước mắt lập tức trào ra.
"Xin lỗi, Tưởng Yến Tu, em chỉ chụp vài tấm thôi, không truyền ra ngoài. Em xóa ngay đây, anh đừng gi/ận..."
Tưởng Yến Tu nghiến răng gầm lên một tiếng.
"Cút!"
Không màng đến lời c/ầu x/in của Hứa Tri D/ao, anh bước dài rời khỏi KTV.
Tôi trở về ký túc xá.
Vừa rửa mặt xong thì mẹ gọi điện.
Trước khi bắt máy, tôi điều chỉnh giọng nói đang ướt át của mình.
"Mẹ ạ."
"Con ở trường vẫn tốt, mẹ đừng lo cho con."
Sau khi cha dượng phá sản đã b/án biệt thự, chuyển về quê.
Mẹ muốn ly hôn, ông ta không chịu.
Còn bắt mẹ ra ngoài ki/ếm tiền trả n/ợ.
Tôi bảo mẹ khởi kiện ly hôn.
Nhưng mẹ sợ kích động cha dượng, quay lại làm hại tôi.
Vì vậy tôi phải ki/ếm tiền.
Tôi phải kéo mẹ ra khỏi vũng bùn đó.
Cúp điện thoại, tôi thấy một lời mời kết bạn.
【Ảnh đã xóa hết rồi.】
Tôi không bấm vào, mở nhóm làm thêm của trường ra.
Lướt từng tin một xuống dưới.
Thấy tin tuyển nhân viên phục vụ quán bar.
【Trả lương theo ngày 3000, bao ăn, ai quan tâm nhắn tin riêng.】
Tôi bấm nhắn tin riêng.
Rất nhanh đã được đi làm.
Vì phải phục vụ kiểu quỳ.
Chưa đầy hai ngày đầu gối đã bầm tím.
Lần nào tôi cũng dùng kem nền che lại.
Hôm nay vốn là sinh nhật tôi, tôi không định đi làm.
Nhưng quản lý nói rất bận, không đủ người.
Cho tôi lương gấp 3 bảo tôi đi thay ca.
Thế là tôi đi.
"Phòng V9, phục vụ cho tốt vào."
Tôi nhận lấy rư/ợu rồi đẩy cửa bước vào.
Bên trong khói th/uốc m/ù mịt, mấy nam nữ đang trò chuyện uống rư/ợu.
Trên bàn trà bày rư/ợu ngoại đã mở và bát đổ xí ngầu.
Tôi cúi đầu đặt rư/ợu xuống, chuẩn bị rút lui.
"Đợi đã." Một giọng nói lười biếng vang lên.
"Quay lại đây."
Nhìn thấy tôi, phòng bao im lặng trong hai giây.
Sau đó bùng n/ổ một tràng cười nhạo.
"Vãi thật, đúng là Trần Hồi sao?"
Tạ Ng/u từ trên ghế sofa bật dậy, vài bước đã đến trước mặt tôi.
"'Đóa hoa cao lãnh' năm xưa sao lại chạy đến đây bưng mâm thế này?"
Tôi nheo mắt lại, mới nhận ra người này là anh em tốt của Tưởng Yến Tu.
Bên cạnh có người tiếp lời: "Người nghèo thì chí ngắn, cái này cậu không hiểu sao?"
"Nghe nói mẹ cô ta bám đại gia nhưng phá sản rồi, giờ cô ta phải tự lực cánh sinh thôi."
Tiếng cười rót vào tai.
Tôi cúi thấp đầu.
Tưởng Yến Tu ngồi giữa bọn họ, không nói gì.
Tôi muốn m/ắng bọn họ một trận, rồi quay người chạy ra ngoài.
Nhưng tôi, cần số tiền này.