“Thầy đã ngủ rồi, thầy dặn sáng mai sẽ đích thân làm bữa sáng cho em, bảo em cứ ngủ thêm đi, đừng vội dậy.”
Sống mũi tôi cay cay, gật đầu.
Căn phòng không lớn, nhưng sạch sẽ sáng sủa, trên bàn học đặt một chiếc máy tính xách tay cấu hình cao, và một khung ảnh.
Trong ảnh là tôi và thầy hướng dẫn chụp chung khi tôi giành chức vô địch tại cuộc thi thuật toán toàn quốc năm đó.
Tôi trong ảnh tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt sáng ngời, giơ cao cúp vàng cười rạng rỡ đầy kiêu hãnh.
Cảm giác xa xôi như thể đó là tôi của kiếp trước.
Tôi cẩn thận đặt hũ tro cốt của con gái lên tủ đầu giường.
“Nguyên Nguyên, mẹ đến nhà mới rồi, con có thích không?”
Tôi thề, sẽ sống thật nỗ lực và rực rỡ, mang theo cả phần của con gái nữa.
Đã năm năm rồi tôi không làm việc chính thức.
Nhưng khi một lập trình viên đặt tay lên bàn phím, ký ức cơ thể sẽ quay trở lại.
Những ngày ở nước ngoài, gian nan nhưng vô cùng trọn vẹn.
Tháng đầu tiên, tôi gần như chẳng mở lời, chỉ vùi đầu đọc tài liệu, chạy dữ liệu, làm quen với khung dự án.
Tháng thứ hai, tôi bắt đầu tham gia thảo luận nhóm, vài ý tưởng tối ưu hóa thuật toán tôi đưa ra đều được cả đội chấp nhận.
Trong buổi họp, thầy hướng dẫn là người đầu tiên vỗ tay cho tôi.
“Quả nhiên Lâm Ngâm Thu vẫn là Lâm Ngâm Thu.”
Tôi rưng rưng nước mắt, mỉm cười rạng rỡ với họ.
Hầu như sáng nào, tôi cũng nhận được các cuộc gọi quấy rối từ trong nước.
Tôi nghe máy một lần, nghe thấy giọng nói khàn đặc đến cực điểm của Tiêu Nghiễn:
“Ngâm Thu, chúng ta nói chuyện tử tế được không? Em đang ở đâu? Anh đến tìm...”
Tôi c/ắt ngang lời anh ta:
“Tiêu Nghiễn, con gái đã ch*t rồi.”
“Giữa chúng ta, không còn gì để nói nữa, ly hôn đi.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ta đã cúp máy.
Sau đó anh ta cười một tiếng, tiếng cười khô khốc và vỡ vụn.
“Anh sẽ không ký đâu.”
“Lâm Ngâm Thu, dù ch*t anh cũng không ký vào tờ giấy đó.”
“Tùy anh.”
Giọng tôi bình thản đến lạ thường.
“Theo luật trong nước, ly thân đủ 2 năm, tôi có thể đơn phương khởi kiện ly hôn.”
“Anh có ký hay không, cũng không ảnh hưởng gì đến tôi cả.”
Sau khi cúp máy, anh ta đi/ên cuồ/ng gọi điện cho tôi, tôi chặn từng số một.
Sau đó, anh ta bắt đầu tìm cách liên lạc với Tống Bắc Sâm.
Tống Bắc Sâm có lần nghe điện thoại ở phòng thí nghiệm, nghe xong sắc mặt hơi trầm xuống, nhìn tôi một cái rồi nói:
“Tiêu Nghiễn gọi tới, muốn tìm em.”
“Sau này không cần để ý đến anh ta nữa.”
“Anh ta nói đã m/ua vé máy bay, ngày mai đến Los Angeles.”
Tay tôi gõ bàn phím khựng lại một giây, rồi tiếp tục gõ.
“Phiền anh giúp tôi nói với bảo vệ, đừng cho anh ta vào.”
Tống Bắc Sâm vâng một tiếng, quay người đi gọi điện.
Lúc quay lại, anh ấy đưa cho tôi một ly cà phê, nói khẽ:
“Nếu em không muốn gặp anh ta, anh sẽ giúp em thuê luật sư xử lý.”
Tôi ngẩng đầu cười với anh ấy.
“Sư huynh, anh yên tâm, em không còn là người dễ mềm lòng như trước nữa đâu.”
Anh ấy nhìn tôi rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Tiêu Nghiễn đã không xuất hiện.
Tôi không biết Tống Bắc Sâm đã nói gì với anh ta, nhưng suốt một thời gian dài sau đó, anh ta không còn đến làm phiền tôi nữa.
Chỉ là thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được vài gói quà được gửi từ trong nước.
Có khi là một hộp kẹo hồ lô, có khi là món bánh tôi từng thích ăn, tôi đều vứt hết.
Một năm sau.
Hệ thống chẩn đoán y tế bằng AI do tôi tham gia nghiên c/ứu chính thức ra mắt, gây ra một sự chấn động không nhỏ trong ngành.
Trong buổi tiệc mừng công, thầy hướng dẫn uống đến đỏ bừng mặt, cầm ly rư/ợu, nói lớn trước mặt bao nhiêu chuyên gia đầu ngành:
“Con bé này năm xưa tôi nhìn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên, quả nhiên là thiên tài! Nếu không vì bị trì hoãn mấy năm, thì thành tựu bây giờ chắc chắn phải kinh khủng lắm, đáng tiếc, quá đáng tiếc!”
Tôi cười cay đắng, ngửa cổ uống cạn ly rư/ợu trắng.
Nếu không phải vì cái ch*t của con gái, có lẽ tôi đã không đủ tà/n nh/ẫn để ly hôn, cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay.
Đêm ở Los Angeles rất yên tĩnh, tôi bước đi trong hơi men trở về nhà.
Vừa đến cửa, phía sau truyền đến một giọng nói khàn đến cực điểm.
“Thu Thu, cuối cùng anh cũng gặp được em.”
Tôi cứng đờ người quay lại, bắt gặp đôi mắt đầy tia m/áu của Tiêu Nghiễn.
Tiêu Nghiễn g/ầy đến mức không còn nhận ra.
Đứng dưới bóng cây ngô đồng dưới lầu căn hộ của tôi, sắc mặt vàng vọt, trông như một kẻ tị nạn đã lang bạt từ rất lâu.
Tôi lướt qua anh ta, không dừng bước.
“Thu Thu--”
Tiêu Nghiễn loạng choạng đuổi theo, nắm lấy tay tôi, quỳ xuống đất.
“Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi...”
Anh ta ngửa đầu nhìn tôi, nước mắt trào ra.
“Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh.”
“Em bắt anh làm gì cũng được, đá/nh anh, m/ắng anh, gi*t anh cũng được, nhưng em có thể, có thể...”
“Có thể cho anh gặp Nguyên Nguyên một lần không?”
Tôi vốn không muốn để ý đến anh ta.
Nhưng với bộ dạng đó, nếu tôi không đồng ý, có lẽ anh ta sẽ quỳ ở đây đến ch*t.
Tôi nhắm mắt lại, báo cho anh ta địa chỉ.
“Ngày mai, 6 giờ gặp ở cửa.”
Hôm sau mưa phùn lất phất.
Tiêu Nghiễn đến rất sớm, tay xách một túi đồ.
Đến gần mới thấy, đó là một túi đầy đồ chơi trẻ em, trống lắc, lục lạc vải, búp bê...
Anh ta như thể hoàn toàn không biết nên m/ua gì, quét sạch mọi thứ có thể thấy ở cửa hàng mẹ và bé.
Tôi không nói gì, quay người đi lên núi.
M/ộ của Nguyên Nguyên nằm ở lưng chừng núi, hướng về phía đông, đối diện với biển cả.
Bia m/ộ không lớn, phía trên gắn một tấm ảnh nhỏ.
Đó là tấm ảnh duy nhất trong điện thoại tôi chụp lúc con bé đang cười, khóe miệng còn dính vết sữa, đôi mắt híp lại như vầng trăng khuyết.