Tôi lật đến tận cùng, tiêu đề chương cuối là: Chấp nhận một đứa con thất bại.
Câu đầu tiên: "Ba năm trước, con gái út của tôi là Cố Tri Vi vì nóng vội muốn thành công, đã gây ra vụ t/ai n/ạn dự án nghiêm trọng nhất kể từ khi Cố thị thành lập."
Cuộc điều tra thậm chí còn chưa bắt đầu, nhưng trong cuốn sách mới của bố, tôi đã nhận tội rồi.
Tôi sao chép toàn bộ bản thảo vào USB.
Khi lật ngược lại, tôi mới phát hiện tên mình gần như xuyên suốt các bài phỏng vấn của bố trong hơn mười năm qua.
Năm mười lăm tuổi, anh trai xảy ra xung đột với bạn học.
Cậu nam sinh đó bị hen suyễn nặng, bị nh/ốt trong phòng thiết bị hai tiếng đồng hồ, lúc đưa đến b/ệnh viện suýt chút nữa không qua khỏi.
Camera giám sát quay lại người cuối cùng rời khỏi phòng thiết bị là anh trai.
Nhưng ngày hôm sau, bố đưa tôi đến trường.
Trong văn phòng có hiệu trưởng, giáo viên và phụ huynh đối phương.
Trên bàn đặt một bản kiểm điểm, bố chỉ nói với tôi một câu:
"Thừa Châu sắp tham gia cuộc thi quốc gia, nếu nó bị kỷ luật, tư cách tuyển thẳng sẽ mất hết."
Tôi không chịu. Đó là lần đầu tiên tôi tranh cãi với ông rất gay gắt.
Bố không đá/nh tôi, ông chỉ hỏi trước mặt mọi người:
"Năm anh con mười ba tuổi, đến mạng sống còn không tiếc vì con. Bây giờ chỉ là bảo con gánh một lần kỷ luật thay nó, con cũng không chịu sao?"
Cuối cùng, tôi đã ký.
Ngày thông báo kỷ luật dán lên, mẹ của bạn học đó đợi tôi ở cổng trường, t/át tôi một cái.
Ngày hôm sau, anh trai lên nhận giải với tư cách đại diện học sinh ưu tú.
Buổi tối, anh lén đến tìm tôi, mang theo chiếc bánh kem tôi thích nhất.
"Tri Vi, ủy khuất cho em rồi."
Tôi vừa khóc vừa ăn, thậm chí không hề trách anh.
Trong cuốn sách mới của bố, chuyện này lại được viết thành:
"Sau khi con gái có hành vi b/ạo l/ực học đường, tôi đã chủ động yêu cầu nhà trường xử lý nghiêm minh. Con cái phạm sai lầm không đ/áng s/ợ, cha mẹ bao che mới thực sự đ/áng s/ợ."
Chính bài phỏng vấn đó đã giúp ông lần đầu tiên lên tạp chí tài chính quốc gia.
Năm mười tám tuổi còn hoang đường hơn.
Tôi chuẩn bị hai năm cho phương án thiết kế để giành học bổng toàn phần của một trường đại học nước ngoài.
Anh trai vừa vào tập đoàn, cần một dự án để vượt qua kỳ sát hạch của hội đồng quản trị.
Bố bắt tôi đưa phương án cho anh ấy. Tôi từ chối.
Nhưng không lâu sau, trong tài liệu báo cáo của anh trai vẫn xuất hiện toàn bộ thiết kế cốt lõi của tôi.
Hội đồng đá/nh giá phát hiện hai tác phẩm có độ tương đồng cao.
Bố bắt tôi thừa nhận là tôi đã sao chép anh trai.
Lần này tôi không ký, thế là ông đem bản kỷ luật năm mười lăm tuổi ra nộp cho nhà trường.
"Nó luôn có vấn đề tâm lý gh/en tị với anh trai, lần này không phải lần đầu."
Học bổng cuối cùng bị hủy.
Anh trai nhờ phương án đó mà vượt qua kỳ sát hạch người thừa kế, còn bố thì nhận phỏng vấn lần thứ hai.
Tiêu đề là: Gia đình ưu tú cũng phải chấp nhận sự tồn tại khoảng cách giữa các con.
Tôi mở tệp tài liệu chuẩn bị cho bài phỏng vấn năm đó.
Bên trong vẫn còn những dòng chú thích mà nhân viên PR chưa xóa:
"Sự kiện học đường của Thừa Châu không được lưu hồ sơ, đổi thành sự kiện gh/en tị tuổi dậy thì của Tri Vi."
"Tranh chấp phương án do Tri Vi gánh vác, có thể củng cố hình ảnh chủ tịch không bao che."
"Sau này nếu Tri Vi xuất hiện vấn đề tiêu cực, có thể dẫn chứng hai lần lịch sử để hình thành phán đoán nhân cách liên tục."
Tôi nhìn chằm chằm vào câu cuối cùng rất lâu. Hóa ra những tiếng x/ấu này chưa bao giờ trôi qua.
Cứ mỗi lần gánh thêm một lần, lần sau lại càng dễ khiến người ta tin tưởng. Anh trai ngày càng sạch sẽ.
Tôi ngày càng giống một người bẩm sinh có vấn đề, còn bố ngày càng chính trực.
Tôi tiếp tục lật đến tài liệu PR về vụ t/ai n/ạn ngoại ô phía Đông, không chỉ có bản thảo xin lỗi của tôi.
Còn có tuyên bố rời khỏi tập đoàn, câu trả lời khi bố nhận phỏng vấn, thậm chí cả phản hồi của anh trai cũng đã được soạn sẵn.
Câu hỏi của phóng viên: "Với tư cách là anh trai, anh có từng cố gắng giúp đỡ em gái lầm đường lạc lối không?"
Đáp án chuẩn: "Tôi luôn coi nó là em gái, nhưng trước nguyên tắc thì không có tình thân."
Bên cạnh ghi chú: "Đề nghị Tổng giám đốc Cố dừng lại ba giây rồi hãy trả lời."
Tôi bỗng thấy nực cười. Những lời anh trai còn chưa kịp nói ra, họ đều đã sắp xếp sẵn cho anh ấy rồi.
Phía dưới cùng còn có quy trình đầy đủ của buổi xử lý t/ai n/ạn vào ngày mai.
Lời nhận tội của tôi, nỗi đ/au lòng của bố, sự tha thứ của anh trai.
Tất cả đã được viết xong.
Cuộc điều tra còn chưa bắt đầu, nhưng cái kết của tôi đã được tổng duyệt xong xuôi.
Ngày hôm sau, bố chính thức tuyên bố đình chỉ mọi chức vụ của tôi tại tập đoàn.
Tại buổi họp báo, có người hỏi ông có xót con gái không.
Ông cúi đầu, hồi lâu mới trả lời:
"Xót. Nhưng nguyên tắc quan trọng hơn."
Bình luận toàn là những lời tán dương.
Rất nhanh sau đó, giáo viên chủ nhiệm năm mười lăm tuổi của tôi cũng được truyền thông tìm thấy.
Bà ấy không biết sự thật năm đó, chỉ nhớ: "Lúc đó Cố Tri Vi quả thực đã thừa nhận trước toàn trường."
Cậu nam sinh bị nh/ốt trong phòng thiết bị cũng nhận phỏng vấn qua điện thoại.
Cậu ta nói: "Chuyện đã qua nhiều năm rồi, tôi không muốn truy c/ứu. Nhưng năm đó quả thực là chính cô ta nhận tội."
Giáo viên phụ trách hủy học bổng năm tôi mười tám tuổi cũng đưa ra hồ sơ lưu trữ của nhà trường.
Kỷ luật là thật, kiểm điểm là thật, chữ ký là thật.
Tôi công khai b/ệnh án b/ệnh viện, chứng minh cái gọi là ơn c/ứu mạng hoàn toàn bị đảo ngược.
Nhưng bình luận lại chuyển hướng:
"T/ai n/ạn ch*t người, giờ nó còn đem cả b/ệnh án hai mươi năm trước ra để b/án than?"
"Cho dù anh trai không hiến tủy, thì liên quan gì đến việc nó hại người?"
"Nếu Chủ tịch Cố thực sự muốn hại con gái, cần gì phải công khai kỷ luật nó từ năm mười lăm tuổi?"