Ánh mắt của người qua đường đủ loại, dường như đang trách móc tại sao tôi lại vô tình đến thế.
Trong lòng tôi không chút gợn sóng, chỉ có một giọng nói u tối đang nhắc nhở tôi: Anh ta từng làm tổn thương cô, đây là điều anh ta đáng phải chịu.
Tôi chẳng cần phải tha thứ cho bất cứ điều gì.
Tôi nhìn Lục Trầm Phong lần cuối rồi quay người lên lầu.
Tôi nghĩ, từ nay về sau anh ta sẽ không bao giờ đến nữa.
Sau ngày hôm đó, tôi quay lại cuộc sống yên bình và đầy đủ của mình.
Lục Trầm Phong không bao giờ xuất hiện nữa.
Ngay cả bố mẹ nhà họ Khương, những người từng lớn tiếng đe dọa sẽ cho tôi biết tay, cũng không còn đến làm phiền tôi nữa.
Tôi nghe đồng nghiệp ở trong nước kể lại, bố mẹ Khương vốn định kiện tôi, nhưng không biết Lục Trầm Phong đã dùng th/ủ đo/ạn gì mà khắp thành phố không một luật sư nào dám nhận vụ này, chuyện đó cũng cứ thế mà chìm xuồng.
Lục Trầm Phong cũng không còn dung túng cho sự đeo bám của Khương Lam nữa.
Sau khi cô ta liên tục bám đuôi, Lục Trầm Phong đã báo cảnh sát, Khương Lam bị bắt giam vài ngày để giáo dục.
Sau khi ra ngoài, cô ta không những không thay đổi mà còn chạy đến nhà bố mẹ Khương làm lo/ạn, ch/ửi bới họ vô dụng, không giúp cô ta giữ được trái tim của Lục Trầm Phong.
Thì ra, vốn dĩ chẳng tồn tại cái hệ thống nào cả.
Khi Khương Lam biết mình là đứa trẻ bị bế nhầm, bố mẹ ruột của cô ta là kẻ sát nhân và đã bị xử b/ắn từ lâu, cô ta vô cùng sợ hãi bị đuổi khỏi nhà họ Khương nên đã tìm mọi cách để làm bố mẹ Khương vui lòng.
Để thu hút sự chú ý của họ, cô ta thậm chí bịa đặt ra một hệ thống không có thật, che đậy những hành vi tham lam bẩn thỉu của mình, ngụy trang bản thân thành một đóa hoa trắng ngây thơ.
Bố mẹ Khương biết được sự thật, tức gi/ận đến mức đột quỵ, phải nhập viện.
Chi phí điều trị đắt đỏ khiến Khương Lam chạy mất dép.
Việc điều trị không kịp thời để lại di chứng nghiêm trọng, một nửa cơ thể họ không thể cử động, những ngày tháng sau này chỉ có thể dựa vào khoản lương hưu ít ỏi mà cầm cự.
Khi người ta kể cho tôi nghe những chuyện này, tôi đã không còn chút hứng thú nào nữa.
Trong đầu tôi chỉ toàn là thí nghiệm của ngày mai, kỳ sát hạch tuần tới...
Một năm sau, thí nghiệm của tôi đạt được những tiến triển khả quan, nhìn thế này thì sau ba năm nữa, việc ở lại đất nước này làm việc cũng không phải là không thể.
Dự báo thời tiết nói rằng gần đây có thể có bão đổ bộ, tôi cùng các đồng nghiệp ùa vào siêu thị tranh nhau m/ua nhu yếu phẩm.
Về đến nhà, tôi cất thực phẩm vừa m/ua vào tủ lạnh, rồi gia cố lại toàn bộ cửa nẻo.
Bầu trời bên ngoài âm u, cây cối bị gió thổi nghiêng ngả, một cơn bão đang chực chờ ập đến.
Tôi nằm trên ghế sofa xem tivi.
Trên bàn ăn, những bông hoa mới c/ắt vẫn còn tươi rói.
Cuộc sống tràn đầy hy vọng.
"Gần đây, doanh nhân nổi tiếng Lục Trầm Phong đã bị một người phụ nữ lạ mặt đ/âm bị thương. Được biết, Lục Trầm Phong đã được đưa đến b/ệnh viện cấp c/ứu, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ. Người phụ nữ gây án đã bị cảnh sát kh/ống ch/ế, nhưng trạng thái của cô ta rất đi/ên cuồ/ng, nguyên nhân gây án cảnh sát vẫn chưa công bố..."
Miếng xoài sấy trong tay tôi rơi xuống ghế.
Trên bản tin, ngoài khuôn mặt tái nhợt và những vết m/áu loang lổ trên cáng của Lục Trầm Phong, còn có hình ảnh một người phụ nữ bị cảnh sát kh/ống ch/ế. Dù cô ta ăn mặc rá/ch rưới, gương mặt biến dạng, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.
Là Khương Lam.
Ngay cả khi bị cảnh sát đ/è xuống đất, miệng cô ta vẫn đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới.
"Lục Trầm Phong! Đồ khốn nói không giữ lời! Tại sao anh lại vứt bỏ tôi?! Anh tưởng anh vứt bỏ tôi là người đó sẽ quay lại bên anh sao?! Đừng có nằm mơ!"
"..."
Không ngờ rằng, hai người từng yêu nhau sâu đậm như vậy lại đi đến bước đường này.
Nhìn lại họ, tôi nhớ đến những chuyện trước đây, xa xôi như thể đã xảy ra từ thế kỷ trước vậy.
Tôi lặng lẽ tắt tivi.
Bước đến bên cửa sổ.
Bên ngoài gió rít gào, một cái cây nhỏ dưới lầu đã bị bẻ g/ãy ngang, bão tố đã ập đến.
Nhưng ngày mai, trời sẽ hửng nắng.
Và tôi cũng sẽ không mãi ch/ôn chân trong quá khứ.