Tôi thẳng thắn đề nghị chia tay với Chu Chính Vũ.
Tôi giải thích rõ tình hình giữa mình và bố mẹ, đồng thời khẳng định bản thân hoàn toàn không hay biết gì về chuyện sính lễ.
Chu Chính Vũ không trả lời lại tôi nữa.
Chắc là anh ta đã đi bàn bạc chuyện này với bố mẹ tôi rồi.
Chuyện này đã được giải quyết, tôi cũng nên tính toán cho tương lai của mình.
Trước đây tôi ở lại làm việc gần nhà là vì bố mẹ, họ không muốn tôi đi quá xa.
Giờ đây khi đã c/ắt đ/ứt với họ, tôi có thể chấp nhận việc công ty điều chuyển công tác.
Tôi đã sớm muốn đi đến những thành phố khác để mở mang tầm mắt rồi.
Giám đốc nhận được tin tôi đồng ý điều chuyển thì rất vui mừng.
“Người trẻ thì nên có chí tiến thủ! Tiểu Trần, năng lực của cô rất tốt, ở công ty mới chắc chắn sẽ dẫn dắt đội ngũ rất ổn!”
“Cũng không cần chờ đợi gì nữa, thu dọn đồ đạc rồi ngày kia xuất phát luôn! Bên đó chuyện ăn ở sẽ có người giúp cô sắp xếp, cô cứ yên tâm mạnh dạn mà đi!”
Vừa cúp điện thoại, mẹ tôi liền gọi đến.
“Chúng ta chỉ là có chút mâu thuẫn nhỏ ở nhà, sao cái chuyện cỏn con gì con cũng nói với con rể tương lai của mẹ thế?”
“Còn nữa, tại sao con lại vì chuyện này mà từ bỏ tình yêu, từ bỏ hôn nhân của mình? Con tưởng hôn nhân là trò đùa à?”
Mối qu/an h/ệ này vốn dĩ chẳng có chút tình cảm nào.
Nhưng tôi cũng chẳng cần phải giải thích với bà.
“Bố mẹ thấy đó là tình yêu, vậy thì bố mẹ tự đi mà gả.”
Lần đầu tiên nghe tôi nói những lời vô lễ như vậy, bà tức đến mức không nói nên lời.
“Trần Khả! Tiệc cưới hai nhà đều đã đặt xong rồi! Họ hàng bạn bè đều biết cả, giờ làm lo/ạn lên thế này là muốn chúng ta cùng con mất hết mặt mũi sao?”
Trần Hạo ở bên cạnh giả vờ giả vịt xin lỗi.
“Xin lỗi chị, đều là lỗi của em, tại em vận khí tốt quá nên mới lấy được ba căn nhà khiến chị nghĩ rằng bố mẹ chỉ thiên vị em, thực ra họ luôn đối xử công bằng với chúng ta mà.”
“Hay là thế này, em đưa căn nhà gần trường học tốt nhất đó cho chị coi như quà cưới, chị à, chị đừng vì chút chuyện nhỏ này mà gi/ận dỗi từ bỏ tình yêu của mình được không?”
Giây tiếp theo, điện thoại bị bố cư/ớp lấy.
“Tao là bố ruột của mày, nuôi mày khôn lớn mà giờ mày không biết nghe lời nữa à? Mày vì muốn chọc tức tao mà đến cả đám cưới cũng không thèm tổ chức nữa sao?”
“Con nhìn em trai con mà học tập đi, nó nhỏ tuổi hơn con nhưng hiểu chuyện hơn con nhiều! Trần Khả, cho bậc thang thì xuống ngay đi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
“Nếu mày dám tiếp tục gi/ận dỗi mà không đến ngày cưới, chúng tao sẽ trói cũng phải trói mày đến đó! Đừng tưởng là mày trốn thoát được!”
Nói xong, ông không cho tôi bất kỳ cơ hội phản bác nào, cúp máy cái rụp.
Đúng lúc này, Chu Chính Vũ cầm chìa khóa mở cửa bước vào.
“Khả Khả, chẳng bao lâu nữa em sẽ làm mẹ rồi, đừng có giở tính trẻ con nữa.”
“Em có gương mặt xinh đẹp, nhưng bố mẹ anh thích con dâu hiền thục hơn, sau này trước mặt họ đừng có thể hiện như lúc ở trước mặt bố mẹ em nữa.”
Một cảm giác gh/ê t/ởm, chán gh/ét trào dâng.
Tôi từng nghĩ anh ta là người biết lý lẽ.
Tôi đã định sau khi nói rõ ràng với anh ta sẽ c/ắt đ/ứt hoàn toàn.
Không ngờ anh ta cũng cùng một giuộc với bố mẹ tôi, thậm chí có thể nói là đồng bọn.
Đã vậy, thì đừng trách tôi.
Tôi không làm ầm ĩ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cùng anh ta đi chọn một chiếc váy cưới đắt tiền.
Chọn xong váy cưới, anh ta đưa tôi về nhà rồi gửi cho tôi vài đoạn video.
Trong video là dạy cách làm vợ hiền mẹ đảm, làm con dâu hiếu thảo.
Tôi không xem, để điện thoại sang một bên rồi đứng dậy thu dọn hành lý.
Ngày hôm sau, tôi chuẩn bị một “phần quà bất ngờ” cho bố mẹ ở nhà.
Sau đó nói với giám đốc một tiếng, đi đến thành phố mới sớm hơn dự định.
5 giờ sáng ngày kia, mẹ dẫn theo chuyên gia trang điểm đến nhà.
“Khả Khả, ra trang điểm đi, đừng để lỡ giờ lành!”
Nhưng trong phòng hồi lâu không có ai đáp lại.
Mẹ đi đến cửa phòng ngủ gõ cửa.
“Khả Khả, đừng ngủ nữa, trang điểm cô dâu phải mất ba tiếng, ngủ nữa là không kịp đâu.”
Bà mở cửa ra, bị cảnh tượng bên trong dọa cho khiếp vía.
Nhìn vào trong phòng ngủ, một con búp bê mặc váy cưới, đội tóc giả bị treo trên tường.
Chiếc váy cưới bị hắt đầy m/áu giả màu đỏ, trông đỏ lòm vô cùng đ/áng s/ợ.
Mẹ tôi từ trước đến nay vốn sợ m/áu, lại nhìn thấy cảnh tượng k/inh h/oàng này, bà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Chuyên gia trang điểm hốt hoảng gọi cấp c/ứu 120 đưa bà vào viện.
Biết tin mẹ nhập viện, bố tức gi/ận đ/ấm mạnh vào tường mấy cái.
Ông sợ mẹ xảy ra chuyện nhưng lại không thể mất người con rể này, cũng không thể để đám cưới hôm nay bị hủy bỏ.
Thế là ông triệu tập tất cả họ hàng bạn bè đi khắp nơi tìm Trần Khả.
Lý do thực sự thì chắc chắn không thể nói ra, nói ra sẽ mất hết cái mặt mũi mà ông đã cố công gìn giữ bao nhiêu năm nay.
Bố chỉ nói bừa rằng Trần Khả vì kiểu trang điểm không đúng ý mình nên đã cãi nhau với mẹ.
Trần Hạo ở bên cạnh giả vờ hiểu chuyện nói giúp Trần Khả, tỏ vẻ mình là đứa em trai tâm lý.
Họ hàng bạn bè vì thế mà cứ m/ắng nhiếc, bảo Trần Khả vì chút chuyện nhỏ mà bỏ trốn, thật không biết điều.
Vừa m/ắng nhiếc, họ vừa tìm người.
Thế nhưng tất cả những nơi cô ấy có thể đến đều đã lật tung lên, tìm thế nào cũng không thấy.
Điện thoại của Trần Khả cũng không cách nào liên lạc được.
Cứ thế mà tìm ki/ếm trong vô vọng suốt mấy tiếng đồng hồ.
Chu Chính Vũ cũng nhận ra sự bất thường.
Cả nhà họ hợp sức lại chất vấn người bố.