Từng chữ từng chữ đều viết lên lời chúc phúc của anh ta dành cho tôi, anh ta nói hy vọng sau này tôi sẽ ngày càng tốt hơn.

Hứa hẹn cho tôi một tương lai tươi đẹp.

Trước đây tôi từng yêu cầu anh ta viết thư tình cho tôi rất nhiều lần.

Tôi thấy điều đó thật cổ điển và lãng mạn.

Nhưng Cố Trường Châu luôn cho rằng nó thật ấu trĩ và nhàm chán, không chịu viết.

Khi đó, tôi được sủng ái nên sinh kiêu trước mặt anh ta.

"Anh có ngốc không, thứ em muốn là đợi đến khi chúng ta già đi, tám mươi tuổi rồi vẫn có thể lấy những bức thư tình viết hồi trẻ ra, lúc đó còn có thể đọc cho đối phương nghe, chẳng phải rất tuyệt sao?"

"Tại sao anh không chịu đáp ứng nguyện vọng của em."

Giờ đây anh ta đã làm được.

Nhưng tôi lại chẳng còn muốn nữa.

Tôi x/é nát bức thư thành từng mảnh, cười lạnh.

"Cố Trường Châu, anh không thấy mình thật sự ấu trĩ và nhàm chán sao?"

Cố Trường Châu khựng lại, hồi lâu sau anh ta mới gượng cười.

"Là anh không tốt, anh không biết bây giờ em không còn thích những thứ này nữa."

"Anh sẽ cố gắng làm những việc khiến em cảm thấy có ý nghĩa và giá trị."

Anh ta định đứng dậy.

Nhưng không ngờ tôi đột nhiên đ/á mạnh vào người anh ta.

Anh ta không phòng bị, ngã nhào xuống đất, tay lập tức bị mảnh thủy tinh cứa chảy m/áu.

Cả người phát ra tiếng động trầm đục.

Cố Trường Châu ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi lại nhìn anh ta cười.

"đ/au không?"

Ngày đó tôi cũng bị người ta đ/á một cú bất ngờ như vậy.

Chỉ một cú đó, con tôi mất, bản thân tôi g/ãy hai chiếc xươ/ng sườn.

Sức lực của tôi so với nam giới trưởng thành vẫn còn kém xa.

Lúc này, tôi chỉ h/ận bản thân tại sao lại yếu đuối như vậy.

Người trước mặt đã không còn là người yêu của tôi nữa, tôi chỉ coi anh ta như kẻ th/ù.

Tôi vô cảm đứng dậy, ra ban công ngắm những chậu hoa mình nuôi.

Cố Trường Châu im lặng đứng sau lưng tôi hồi lâu, anh ta nhìn tôi đầy cẩn trọng.

Cuối cùng chỉ nói một câu.

"Xin lỗi."

Tôi không thèm để ý đến anh ta.

Một mình ngồi trên ghế đọc sách, uống trà, tắm nắng.

Cho đến tận lúc hoàng hôn, Cố Trường Châu vẫn ngồi bất động trên ghế sofa.

Lớp kem trên bánh đã tan chảy từ lâu.

Tay anh ta cầm một chiếc hộp nhung xanh, bên trong là một chiếc nhẫn.

M/áu trên tay anh ta nhỏ xuống sàn, anh ta cũng chẳng bận tâm.

Thấy tôi, Cố Trường Châu mới ngẩng đầu lên, trong mắt anh ta lóe lên tia sáng yếu ớt.

Tôi chán gh/ét nhìn anh ta, chỉ cảm thấy phản cảm.

"Dọn dẹp phòng khách cho sạch sẽ đi, tôi không thích nơi này bừa bộn như vậy."

Cố Trường Châu khựng lại, hồi lâu mới đáp một tiếng "được".

Anh ta lảo đảo đứng dậy, dáng vẻ có chút mông lung và bất lực.

Anh ta cố gắng tìm cách hàn gắn, nhưng tất cả đều là công dã tràng.

Tôi không ngờ Bạch Tinh Tinh còn tìm đến tôi.

Khi gặp lại, cô ta không còn vẻ kiêu ngạo như trước.

Khuôn mặt tái nhợt và tiều tụy.

Cô ta gần như c/ầu x/in nhìn tôi.

"Tôi đã bỏ đứa bé rồi, cũng sẽ không tranh giành Cố Trường Châu với cô nữa, chỉ mong cô có thể giúp tôi nói vài lời với giáo sư."

"Bây giờ trường muốn khai trừ học tịch của tôi, tôi sắp tốt nghiệp rồi, khó khăn lắm mới đi được đến ngày hôm nay, không có bằng thạc sĩ, tôi gần như không thể tìm được việc làm trong ngành này nữa."

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, chỉ thấy người này thật sự trơ trẽn.

"Tôi dựa vào đâu mà phải giúp cô?"

Tôi định đóng cửa, Bạch Tinh Tinh lại thò tay ra.

Tay cô ta lập tức sưng tấy lên.

Nhưng cô ta cũng chẳng quan tâm, chỉ kiên trì nhìn tôi.

"Tôi biết cô h/ận tôi, cô muốn trả th/ù tôi thế nào cũng được, nhưng đừng h/ủy ho/ại tiền đồ của tôi, tôi c/ầu x/in cô."

Nước mắt cô ta rơi xuống.

"Cô Lâm, cô có tiền, có địa vị xã hội, nhưng tôi chỉ là một sinh viên không có gì cả, gia cảnh tôi không tốt, học phí thạc sĩ vẫn là tiền đi v/ay, chỉ đợi tốt nghiệp xong để trả n/ợ cho người ta, nhưng nếu không có bằng cấp, tôi sẽ không tìm được công việc nào ra h/ồn, cũng không trả nổi số n/ợ đó nữa."

Nói rồi, cô ta quỳ xuống trước mặt tôi.

Liên tục đảm bảo.

"Tôi thật sự sẽ không dây dưa với Cố Trường Châu nữa, tôi sẽ c/ắt đ/ứt sạch sẽ với anh ấy, chỉ c/ầu x/in cô đừng để anh ấy dồn tôi vào đường cùng."

"C/ầu x/in cô giúp tôi."

Giọng cô ta cầu khẩn và đáng thương.

Nhưng trong túi lại vô tình rơi ra một thiết bị quay phim.

Tôi nhặt chiếc camera siêu nhỏ đó lên, không nhịn được cười.

"Cô định đe dọa tôi sao?"

Sắc mặt Bạch Tinh Tinh thay đổi dữ dội, cô ta nghiến răng.

"Là cô ép tôi, là các người làm chuyện tuyệt tình trước."

Bạch Tinh Tinh bị Cố Trường Châu đuổi đi.

Anh ta nghiêm giọng cảnh cáo Bạch Tinh Tinh.

"Nếu cô còn dám xuất hiện trước mặt Bình An, tôi sẽ khiến cô phải trả cái giá đắt hơn nhiều."

Anh ta nói được làm được.

Bạch Tinh Tinh nhanh chóng biết được hậu quả của việc tìm đến tôi.

Cố Trường Châu đã tìm ra bằng chứng.

Anh ta tố cáo việc Bạch Tinh Tinh làm giả luận văn tốt nghiệp đại học lên trường cũ của cô ta, đồng thời đưa ra bằng chứng cô ta gian lận thi cử nhiều lần trong thời gian đi học.

Trường đại học của Bạch Tinh Tinh lập tức thu hồi bằng cử nhân của cô ta.

Từ đó về sau, học vấn của cô ta chỉ còn là cấp ba.

Bốn năm đại học và ba năm thạc sĩ coi như bỏ phí.

Ngay cả công việc thực tập mà Cố Trường Châu từng hy sinh tôi để tìm cho cô ta, cô ta cũng bị đuổi việc.

Tiền bạc cũng bị Cố Trường Châu đòi lại.

Xử lý xong tất cả, Cố Trường Châu lại xin lỗi tôi.

"Xin lỗi em, là anh không xử lý tốt mọi chuyện."

"Anh đảm bảo, sau này cô ta tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp, anh tuyệt đối sẽ không còn liên lạc với cô ta nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm