"Mày không chỉ có thằng bạn trai cũ yêu sống yêu ch*t, mà còn ph/á th/ai cho nó ba lần!"
"Cô coi tôi là cái gì? Thằng đổ vỏ sao!"
Tần Nhược Tuyết bị bóp cổ đến trợn ngược mắt, hai tay cố gỡ ngón tay của Lý Thiếu Dương, cổ họng phát ra tiếng khò khè.
"Thiếu Dương... buông... buông ra..."
Bố mẹ tôi sợ hãi, vội vàng lao lên can ngăn.
"Thiếu Dương! Con buông tay ra! Ch*t người bây giờ!"
Phù rể, phù dâu trên sân khấu cũng vội vã chạy tới giúp đỡ, chật vật mãi mới tách được Lý Thiếu Dương ra.
Tần Nhược Tuyết ngã quỵ xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa, mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng giờ rối bời, trông như một mụ đi/ên.
Bố mẹ Tần Nhược Tuyết thấy con gái bị đá/nh cũng không chịu ngồi yên, xông lên sân khấu ẩu đả với nhà họ Lý.
"Nhà họ Lý các người dựa vào cái gì mà đá/nh người! Con gái tôi gả cho các người là hạ mình rồi!"
"Hạ mình cái con khỉ! Các người dạy con gái tốt quá nhỉ!"
Mẹ tôi không hề kiêng nể mà ch/ửi lại.
Trên sân khấu hỗn lo/ạn như một nồi cháo, váy cưới bị x/é rá/ch, lễ phục bị giằng x/é tơi tả.
Lý Thiếu Dương thở hổ/n h/ển, chỉ tay vào Tần Nhược Tuyết, nghiến răng nghiến lợi gầm lên:
"Báo cảnh sát! Tao phải báo cảnh sát bắt con khốn lừa hôn này! Mau nôn hết tiền sính lễ và nhà cửa ra đây!"
Tần Nhược Tuyết vừa nghe đến báo cảnh sát thì hoảng lo/ạn tột độ. Cô ta bò lăn lết đến ôm lấy chân Lý Thiếu Dương, khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Thiếu Dương, em sai rồi! Em thừa nhận, hình xăm là của bạn trai cũ, em cũng từng ph/á th/ai thật."
"Nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi! Sau khi gặp anh, em thật lòng muốn sống tốt với anh mà!"
"Em vì quá yêu anh, sợ anh chê bai em nên mới không dám nói thật."
"Thiếu Dương, anh tha thứ cho em một lần được không? Chúng ta đừng chia tay, đừng ly hôn!"
"Cút ngay! Đừng dùng cái bàn tay bẩn thỉu của cô chạm vào tôi!" Lý Thiếu Dương đạp cô ta ra, ánh mắt đầy gh/ê t/ởm.
Tần Nhược Tuyết thấy khổ nhục kế không thành, ánh mắt bỗng trở nên oán đ/ộc. Cô ta quay ngoắt đầu lại, chỉ tay vào tôi đang đứng xem kịch bên cạnh.
"Dù tôi có ph/á th/ai thì đã sao! Vẫn còn sạch sẽ hơn con đàn bà mắc b/ệnh bẩn thỉu Lý Niệm Tâm này!"
Cô ta hét lớn: "Trương Huy! Anh mau nói cho mọi người biết Lý Niệm Tâm đã lây b/ệnh cho anh như thế nào đi!"
"Loại ung nhọt xã hội như nó mới là đứa đáng bị bắt vào tù!"
Trương Huy dưới đài lập tức hiểu ý, nhảy dựng lên ch/ửi bới:
"Đúng! Đền tiền! Lý Niệm Tâm, hôm nay mày không lấy ra năm trăm ngàn tệ, tao thề mày không bước chân ra khỏi cửa này được!"
Họ hàng tuy xem thường Tần Nhược Tuyết, nhưng khi nghe đến hai chữ "b/ệnh bẩn thỉu", họ vẫn theo bản năng lùi lại.
Bố tôi quay đầu, trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c:
"Đồ sao chổi! Cho dù Nhược Tuyết có lỗi, thì việc mày mắc b/ệnh lây cho khách cũng là sự thật!"
"Mau lấy tiền ra giải quyết chuyện này đi, đừng để nhà họ Lý chúng ta mất mặt thêm nữa!"
Tôi nhìn bộ dạng này, khi Tần Nhược Tuyết vẫn còn cố hắt nước bẩn lên người mình, không nhịn được mà vỗ tay.
"Đã vậy, nếu mọi người cứ khăng khăng cho rằng tôi có b/ệnh, thì chúng ta cùng xem cái này nhé."
Tôi nhấn nút điều khiển lần nữa, hình ảnh trên màn hình lớn chuyển sang bản báo cáo kiểm tra sức khỏe của b/ệnh viện. Ngày ghi trên đó chính là hôm qua.
"Đây là kết quả kiểm tra tại b/ệnh viện hạng nhất của thành phố."
"Trên đó ghi rõ ràng, các chỉ số đều hoàn toàn bình thường, tôi rất khỏe mạnh."
Tôi nhìn Trương Huy:
"Còn về phía ông Trương, ông cứ khăng khăng nói là tôi lây b/ệnh cho ông."
"Xin hỏi ông bị tôi lây qua con đường nào vậy?"
"Kim xăm của tôi đều là loại dùng một lần, được bóc seal ngay trước mặt ông."
"Tôi thấy là do ông không biết giữ mình, ra ngoài ăn chơi trác táng rồi mắc b/ệnh, nên muốn đến đây tống tiền thì có!"
Sắc mặt Trương Huy thay đổi, cố chấp cãi chày cãi cối:
"Báo cáo đó chắc chắn là giả! Tao nói mày lây thì chính là mày lây!"
Tần Nhược Tuyết cũng phụ họa theo: "Mọi người đừng tin nó! Báo cáo đó chắc chắn là giả!"
"Thật hay giả, cảnh sát sẽ điều tra rõ ràng." Tôi lạnh lùng c/ắt ngang lời cô ta.
Vừa dứt lời, cửa lớn sảnh tiệc bị đẩy mạnh ra. Vài sĩ quan cảnh sát mặc quân phục bước nhanh vào.
"Ai là Trương Huy và Tần Nhược Tuyết? Chúng tôi nhận được tố cáo thực danh, hai người bị tình nghi tống tiền và gây rối trật tự công cộng, mời đi theo chúng tôi một chuyến."
Chân Trương Huy nhũn ra, suýt nữa thì đổ gục xuống đất. Tần Nhược Tuyết càng sợ đến mất hết màu mặt, lùi lại phía sau.
"Các đồng chí cảnh sát, có phải các anh nhầm lẫn gì không? Chúng tôi không hề tống tiền!"
Tôi bước xuống sân khấu, bình tĩnh nói với cảnh sát:
"Các đồng chí cảnh sát, chính là tôi báo án. Đây là video giám sát cảnh Trương Huy đá/nh tôi, cùng với bằng chứng hắn tung tin đồn thất thiệt trên mạng rằng tôi mắc b/ệnh truyền nhiễm để kích động b/ạo l/ực mạng."
"Còn về Tần Nhược Tuyết, cô ta là kẻ chủ mưu, không chỉ đồng lõa tống tiền mà còn á/c ý phỉ báng danh dự của tôi."
Tôi đưa chiếc USB đã chuẩn bị sẵn ra.
Cảnh sát nhận lấy USB, phất tay:
"Đưa đi!"
Hai cảnh sát bước tới, kh/ống ch/ế Trương Huy và Tần Nhược Tuyết. Trương Huy lúc này hoàn toàn sụp đổ, gào lên:
"Các đồng chí cảnh sát, tôi khai! Tất cả đều là do Tần Nhược Tuyết xúi giục tôi!"
"B/ệnh của tôi là mắc phải từ ba tháng trước, hoàn toàn không liên quan gì đến Lý Niệm Tâm!"