Tôi thẳng thừng từ chối.

"Cổ phần, tôi không đời nào chuyển nhượng."

"Có bản lĩnh thì các người cứ báo cảnh sát đi."

Phó Tư Niên cau ch/ặt mày.

"Tô Thanh Diên, cô nhất định phải làm lớn chuyện này sao?"

"Cô không sợ mất mặt à?"

Tôi thản nhiên đáp.

"Tôi sợ gì mà mất mặt, nếu thực sự đưa đến đồn cảnh sát, người mất mặt cuối cùng tuyệt đối không phải là tôi."

Đợi đến khi âm mưu của chúng bị vạch trần, không một kẻ nào trong số những người đồng lõa h/ãm h/ại tôi có thể chạy thoát.

Cơn gi/ận của đám đông lại bùng lên, từng người một chỉ thẳng vào mũi tôi mà m/ắng nhiếc.

"Có phải cô nghĩ mình là phụ nữ, chiếm ưu thế về giới tính nên cảnh sát sẽ không kết tội cô?"

"Cậy mình là tổng giám đốc Đỉnh Thịnh mà coi trời bằng vung? Đồ súc vật cưỡ/ng b/ức em rể, không xứng ngồi vào vị trí đó!"

"Mau giao cổ phần ra đây, nếu không chuyện hôm nay tuyệt đối không xong đâu!"

Mẹ tôi rẽ đám đông lao tới, ánh mắt tràn đầy thất vọng.

"Tô Thanh Diên, rốt cuộc con muốn làm lo/ạn đến bao giờ?"

"Nếu không phải năm đó Tô Hòa chủ động nhường suất đại học cho con, con làm gì có ngày hôm nay."

"Con báo đáp nó như thế này sao?"

Tôi cười lạnh.

Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn dùng chuyện này để áp đặt tôi, bắt tôi cả đời phải mang ơn Tô Hòa.

Nhưng sự thật hoàn toàn không phải như bà ta nói.

"Mẹ, năm đó rõ ràng là điểm số của Tô Hòa không đủ, không đỗ đại học."

"Con đỗ là bằng thực lực của chính mình, khi nào cần nó nhường?"

Mẹ tôi tức khắc nghẹn lời, rồi thẹn quá hóa gi/ận.

Bà chỉ tay vào tôi, toàn thân r/un r/ẩy.

"Tao thấy mày đi/ên thật rồi, đến lời tao mà cũng không tin nữa."

Giọng bà đột ngột dịu xuống, mang theo vài phần khẩn cầu.

"Thanh Diên, mẹ xin con, nể tình mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, đừng làm lo/ạn nữa."

"Chuyển cổ phần cho Cảnh Hành đi, chuyện này cứ thế bỏ qua, được không?"

Tôi nhìn bộ dạng giả tạo của bà ta, chỉ thấy vô cùng gh/ê t/ởm.

Vất vả nuôi tôi khôn lớn?

Bố tôi mất sớm, tài nguyên trong nhà bà ta chưa từng cho ai ngoài Tô Hòa.

Từ bé đến lớn, đồ ngon, quần áo mới, tất cả đều là của Tô Hòa.

Tôi mặc lại đồ cũ của nó, ăn cơm thừa của nó, chỉ cần sơ sẩy một chút là bị đá/nh ch/ửi.

Tôi lạnh lùng nói.

"Con sẽ không đồng ý đâu, nếu các người không phục thì cứ đi kiện con đi."

Thái độ cứng rắn của tôi hoàn toàn chọc gi/ận tất cả mọi người.

"Được, đã không biết hối cải thì đừng trách chúng tôi không nể tình!"

"Báo cảnh sát, lập tức báo cảnh sát, để cảnh sát bắt con súc vật này đi!"

Tôi lười đôi co với họ, định quay người rời đi.

Thế nhưng cơ thể đột ngột mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

Phó Tư Niên ngồi xổm xuống, vươn tay vỗ vỗ vào má tôi.

"Thanh Diên, em sao vậy?"

Tôi nhắm nghiền mắt, cảm thấy cơ thể vô cùng suy nhược.

Phó Tư Niên đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn mẹ tôi, đắc ý cười.

"Mẹ, th/uốc có tác dụng rồi, b/ệnh tim của nó lại tái phát."

B/ệnh tim?

Tôi thầm cười lạnh, tốt, mọi thứ đều khớp cả rồi.

"Mau kéo nó đi, đừng để nó ở đây chướng mắt!"

Giọng mẹ tôi lạnh lùng vang lên, đâu còn chút tình cảm giả tạo nào lúc nãy.

Mấy người lập tức tiến lên, th/ô b/ạo xốc tôi dậy, kéo lê rồi ném vào căn hầm tối tăm ẩm thấp.

Những sợi dây da bò thô cứng quấn ch/ặt lấy cổ tay cổ chân tôi, vòng này qua vòng khác, thít ch/ặt đến đ/au đớn.

Tôi chậm rãi mở mắt, nhìn mấy kẻ đang vây quanh mình.

Mẹ tôi, Phó Tư Niên, Tô Hòa và cả Tạ Cảnh Hành.

Trên mặt họ đều lộ rõ vẻ hiểm đ/ộc và đắc ý không chút che giấu.

Giọng tôi khàn đặc, cố tình tỏ ra yếu ớt.

"Các người không sợ camera của khách sạn quay lại sao? Giam giữ trái phép là phạm pháp đấy."

Tô Hòa như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, ngửa cổ cười lớn.

"Camera? Mày nghĩ chúng tao ng/u đến thế à?"

Phó Tư Niên tiếp lời ngay sau đó.

"Tất cả camera đều đã bị chúng tao tắt từ lâu, cảnh sát có hỏi tới, chúng tao sẽ nói khách sạn Bách Duyệt là tài sản của mày."

"Mày vì muốn cưỡ/ng b/ức Cảnh Hành nên đã tự ý tắt camera trước."

Một cái cớ hoàn hảo.

Tôi cười lạnh.

"Để cư/ớp công ty của tao, các người thực sự đã tốn không ít tâm tư, đến một đường sống cũng không định để cho tao sao."

Tạ Cảnh Hành tựa vào lòng Tô Hòa, cười khẩy.

"Ai bảo mạng mày cứng quá làm gì?"

"Vụ t/ai n/ạn xe ba tháng trước, chúng tao đã động tay vào má phanh, còn hạ th/uốc kích phát b/ệnh tim cho mày."

"Vốn tưởng mày ch*t chắc rồi, không ngờ mày mạng lớn thật, vẫn sống sót được."

Vụ t/ai n/ạn khiến tôi mất mạng đó, quả nhiên không phải là t/ai n/ạn.

Mà là vụ mưu sát được chúng lên kế hoạch tỉ mỉ.

Thực ra chúng đã thành công rồi.

Cơ thể th!t xươ/ng của tôi đã hoàn toàn hư hại trong vụ t/ai n/ạn, chính người chị em tốt nhất của tôi đã dốc toàn lực bảo vệ phần n/ão bộ còn sót lại của tôi.

Đưa tôi vào cơ thể máy móc này, tôi mới có thể sống tiếp bằng một cách khác.

Tô Hòa nhìn chằm chằm vào tôi.

"Hôm nay mày bắt buộc phải ký tên, chuyển toàn bộ cổ phần Đỉnh Thịnh cho Cảnh Hành, tao còn có thể cho mày sống lay lắt thêm vài năm."

Phó Tư Niên lấy ra một chiếc máy chích điện nhỏ, dòng điện kêu xèo xèo.

"Mày đã bị chúng tao hạ th/uốc, mắc b/ệnh tim nghiêm trọng, thứ này mà chích vào, mày căn bản không chịu nổi đâu."

Tôi không nhịn được mà bật cười, tôi đang lo không tìm được bằng chứng phạm tội của họ.

Vậy mà chúng lại tự mình dâng tận tay cho tôi.

Tôi nhổ một bãi nước bọt đầy kh/inh bỉ.

"Nằm mơ."

"Đồ không biết điều!"

Ánh mắt Phó Tư Niên trở nên hung á/c, không chút do dự nhấn công tắc, dí mạnh vào sau lưng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm