Nhân viên cộng đồng vội vàng trấn an, kéo ông cụ đi x/ác minh.
Nửa tiếng sau, nhân viên quay lại, mặt tái mét: "Thực sự đã chặn được một vụ. Thông báo tin nhắn quả nhiên đã bị đổi số, đối phương đang chuẩn bị rút sạch tiền lương hưu."
Khoảnh khắc đó, sống lưng tôi lạnh toát.
Hóa ra chuyện nhà tôi không phải là trường hợp cá biệt.
Hóa ra trên đời này có cả một bộ th/ủ đo/ạn bọc trong "lớp vỏ hiếu thảo", chuyên nhắm vào người già.
Kết thúc buổi tuyên truyền, điện thoại tôi reo, là em trai.
Giọng nó cứng nhắc: "Anh, anh nhất thiết phải đi rêu rao những chuyện này ở ngoài à? Anh sợ người khác không biết nhà mình từng xảy ra chuyện như vậy sao?"
Tôi im lặng hai giây: "Anh đang giảng về quy trình, không phải về em."
Em trai cười khẩy: "Nhưng người khác nghe xong chỉ nói Lương Hành tôi lấy phải một đứa tr/ộm cắp."
Tôi không gào lên, chỉ hỏi: "Vậy lúc đầu sao em không nhìn xem trong thẻ mẹ có bao nhiêu tiền?"
Nó không nói gì, cúp máy.
Tôi đứng ở cổng cộng đồng, gió lạnh thổi đ/au cả mặt.
Mẹ tôi gửi một tin nhắn: "Giảng xong thì về nhà ăn cơm. Mẹ nấu trứng rồi."
Tôi nhìn hai chữ "trứng", đột nhiên bật cười.
Cuối cùng bà cũng dám nấu trứng ăn rồi.
Không phải vì tiền nhiều hơn, mà vì bà biết tiền sẽ không bao giờ biến mất một cách khó hiểu nữa.
*
Mẹ tôi chủ động nói muốn học cách cài đặt bảo mật ngân hàng trên điện thoại.
Trước đây bà cứ nghe đến "mật khẩu", "mã x/ác nhận" là đ/au đầu, giờ đây lại cầm cuốn sổ ngồi bên bàn, đầu bút sột soạt viết: "Thông báo tin nhắn chỉ được buộc vào số của mình", "Không được dùng sim phụ", "Hạn mức chuyển khoản", "Người lạ không được chạm vào điện thoại".
Tôi dạy bà cài đặt bảo vệ đăng nhập, dạy bà hủy liên kết thẻ ngân hàng khỏi các nền tảng, dạy bà tắt "thanh toán không mật khẩu".
Bà nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng lại cứng miệng: "Mẹ đâu có ngốc."
Tôi không tranh cãi với bà, chỉ đặt tờ đơn thay đổi lên bàn: "Mẹ không ngốc, là người khác quá giỏi diễn kịch thôi."
Bà nhìn chằm chằm tờ đơn một lúc, đột nhiên hỏi tôi: "Sách à, bố con còn oán mẹ báo cảnh sát không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ.
Bố tôi trở mình trên giường rất chậm, tay phải vẫn chưa linh hoạt, cầm cốc nước còn run. Ông đang tỉnh, mắt nhìn trần nhà, như nhìn vào lựa chọn sai lầm duy nhất trong cuộc đời mình.
Tôi nói: "Ông ấy oán chính mình thôi."
Mẹ tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Đêm đó, bà vào phòng b/ệnh chăm bố, trong phòng chỉ còn tiếng thở của ba người chúng tôi.
Bố tôi đột nhiên khàn giọng nói: "Túi Phân, lúc đó tôi sợ gia đình tan nát."
Mẹ tôi đưa cốc nước đến bên môi ông, giọng bình thản: "Gia đình không tan, thì ông phải làm cho tôi tan nát. Tôi tan nát rồi, các người cũng chẳng sống tốt được đâu."
Nước mắt bố rơi xuống, thấm vào chăn, như một đứa trẻ.
Hôm sau, em trai đứng trước cửa b/ệnh viện rất lâu.
Nó không vào, chỉ nhắn tin: "Anh, em muốn vào thăm bố, cũng muốn... nói với mẹ vài câu."
Tôi đưa điện thoại cho mẹ.
Mẹ nhìn dòng chữ đó, im lặng rất lâu, cuối cùng trả lời: "Có thể vào thăm. Giao hẹn trước ba việc: không cãi vã, không nhắc chuyện tiền bạc, không dẫn bất cứ ai đến bắt ký giấy tờ."
Em trai trả lời: "Vâng."
Tôi nhìn ba quy tắc đó, lòng thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Thiết lập được ranh giới, gia đình mới có khả năng không tan vỡ.
Không phải dựa vào nhẫn nhịn, mà là dựa vào quy tắc.
*
Ngày em trai vào thăm, nó mang theo một thùng sữa và một túi táo.
Nó đứng trước cửa phòng b/ệnh, ngón tay xoắn lấy túi nilon, xoắn đến trắng bệch, như không biết phải đặt xuống thế nào.
Mẹ tôi lên tiếng trước: "Ngồi đi."
Em trai ngồi xuống, giọng rất thấp: "Mẹ, con xin lỗi."
Mẹ tôi không nói ngay "không sao", bà chỉ lấy tờ biên lai ATM từ trong ví ra, đặt lên tủ đầu giường.
Tờ biên lai được gấp rất nhỏ, các góc đã mòn tròn, nhưng dòng số dư vẫn còn rõ nét.
Bà nói: "Giờ ngày nào mẹ cũng xem. Nếu con thực sự hiếu thảo, đừng đến tranh nhau nói lời xin lỗi. Điều con cần làm là để mẹ luôn nhìn thấy nó."
Em trai ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe: "Con biết rồi."
Bố tôi nằm trên giường, khóe miệng động đậy, như muốn nói gì đó mà không còn sức.
Em trai đứng dậy, đắp lại chăn cho bố, tay hơi run.
Lúc đi đến cửa, nó quay lại nhìn tôi: "Anh, sau này... em cũng có thể chuyển tiền cho mẹ được không?"
Tôi không đáp ngay, chỉ hỏi: "Nội dung chuyển khoản ghi gì?"
Nó ngẩn người.
Mẹ tôi trả lời thay nó: "Ghi là 'Mẹ thân nhận'."
Em trai gật đầu, như thể cuối cùng đã hiểu bốn chữ này không phải là làm màu, mà là phòng tuyến.
Đêm đó, tôi trở về phòng trọ, mở ứng dụng ngân hàng, đổi nội dung chuyển khoản tự động tháng sau.
Trước đây tôi viết "Tiền sinh hoạt", cảm thấy đó là điều đương nhiên.
Giờ đây tôi gõ từng chữ một: "Mẹ thân nhận."
Gõ xong tôi nhìn chằm chằm bốn chữ đó rất lâu, ngón tay dừng trên màn hình nửa giây, như đang đậy nắp chiếc giếng sâu trong lòng mình.
Mẹ tôi nhanh chóng gửi lại một ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Tin nhắn thông báo: Tài khoản đuôi 5521 của quý khách đã nhận 8000.00 đồng.
Số điện thoại hiển thị ở góc ảnh chụp là số điện thoại mới của bà.
Bà gửi kèm một câu: "Lần này điện thoại của mẹ reo đấy."
Tôi nhìn chằm chằm câu nói đó, đột nhiên thấy sống mũi cay cay.
Trước đây mỗi lần chuyển khoản, tôi đều sợ tiền đổ xuống biển sâu.
Giờ đây cuối cùng tôi đã không còn sợ nữa.
*
Sáng hôm sau, mẹ tôi lại đến ATM.