Đi được nửa đường, anh ta gọi với theo tôi ở phía sau.

“Tri Nhạc!”

“Chúc em hạnh phúc.”

Tôi dừng bước, hơi nghiêng đầu.

“Cảm ơn anh. Anh cũng vậy nhé.”

Sau đó tôi tiếp tục bước lên lầu, mỗi bước đi đều kiên định hơn bước trước.

Về đến nhà, tôi đứng trên ban công, nhìn bóng lưng anh ta khuất dần nơi cuối con hẻm.

Điện thoại vang lên một tiếng, là tin nhắn từ Thẩm Trạch.

“Tối nay em muốn ăn gì?”

Tôi trả lời: “Sườn xào chua ngọt. Anh làm nhé.”

“Được.”

Tôi đặt điện thoại xuống, ngước nhìn lên bầu trời.

Ánh hoàng hôn nhuộm cả thị trấn nhỏ thành sắc cam đỏ ấm áp, gió biển thổi tới từ phía xa, mang theo hương vị mặn mòi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận trái tim trong lồng ngựk đang đ/ập bình thản và mạnh mẽ.

Tôi chợt nhớ đến bản thân mình của rất lâu về trước, người đã từng chạy trong cơn mưa bão.

Vu Tri Nhạc đã vì năm đồng tiền mà liều mạng lao về phía trước.

Vu Tri Nhạc đã bị người yêu phản bội nhưng vẫn canh cánh chuyện trả n/ợ.

Tôi muốn nói với cô ấy rằng:

Cậu vất vả rồi.

Con đường sau này, mình sẽ bước đi thật tốt.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm