"Cô Thư? Cuối cùng cô cũng về rồi. Mấy năm nay mỗi khi cụ Thư nhập viện, đều là anh Sầm chạy đôn chạy đáo. Chúng tôi cứ tưởng..."

Cô ấy không nói tiếp, có lẽ đã cảm nhận được bầu không khí không mấy tốt đẹp.

Tôi ký tên xong, đưa tờ giấy trả lại cho cô ấy.

"Cảm ơn. Mấy năm nay vất vả cho mọi người rồi."

Sau khi y tá đi, hành lang chỉ còn lại hai chúng tôi. Sầm Hoài An đứng cách tôi ba chiếc ghế, nhìn tôi. Anh ta dường như muốn tiến lại gần, nhưng mũi chân khẽ động rồi cuối cùng vẫn cố nhịn lại.

"Sức khỏe của chú hai năm nay không còn như trước, nhưng chú sợ em lo lắng nên cứ không cho anh tiết lộ với em."

Anh ta muốn giải thích lý do vì sao mình lại ở đây.

"Cảm ơn." Tôi nhìn ánh đèn đỏ đang sáng trên cửa phòng phẫu thuật. "Tiền viện phí và tiền thuê người chăm sóc, tôi sẽ bảo trợ lý tính toán cẩn thận rồi gửi cho anh."

Anh ta cứng đờ người.

Câu cảm ơn đó còn khiến anh ta khó chịu hơn bất kỳ lời m/ắng nhiếc nào. Bởi vì nó quá khách sáo, quá rạ/ch ròi.

Năm năm qua, tôi chưa từng quay đầu lấy một lần. Tôi đến Nam Mỹ, đến Châu Phi, đến Iceland. Tôi dồn hết tâm trí vào những loài chim, những tảng băng và những loài động vật đó. Tôi không đổi lại số điện thoại cũ, cũng không nghe ngóng bất kỳ tin tức nào về anh ta. Thỉnh thoảng qua vài câu của bố, tôi biết anh ta vẫn đang đợi.

Anh ta đã chuyển công ty đến nơi gần nhà tôi hơn. Anh ta bỏ th/uốc lá. Anh ta không bao giờ đi gặp Lương Nam Kiều nữa. Nhưng, thì đã sao chứ?

"Em nhất định phải tính toán rạ/ch ròi đến thế sao?" Hốc mắt anh ta đỏ hoe.

Tôi quay đầu nhìn anh ta: "Sầm Hoài An, tôi không n/ợ anh. Đây là bố tôi, anh không cần phải thay tôi làm tròn chữ hiếu."

Anh ta nghiến ch/ặt răng, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu: "Anh chỉ muốn chia sẻ bớt gánh nặng với em thôi."

"Không cần đâu." Tôi thu ánh mắt lại. "Tôi tự lo được."

Giống như năm năm trước trong hôn lễ hoang đường đó, anh ta chọn ở lại bên cạnh Lương Nam Kiều vì nghĩ rằng tôi có thể tự xử lý mọi chuyện vậy. Bây giờ, tôi thực sự đã có thể tự xử lý tốt rồi. Chỉ là trong thế giới của tôi, không còn chỗ cho anh ta giúp đỡ nữa.

Ca phẫu thuật kéo dài bảy tiếng. Anh ta ngồi trên băng ghế dài cùng tôi suốt bảy tiếng đó. Chúng tôi không nói với nhau câu nào. Tám giờ sáng, đèn phòng phẫu thuật tắt. Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang: "Ca phẫu thuật rất thành công."

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Sầm Hoài An theo phản xạ đưa cho tôi một tờ giấy ăn. Tự nhiên như hồi đại học, khi tôi thức đêm đọc sách mà khóc, anh ta cũng đưa giấy cho tôi vậy. Tôi không nhận. Tôi dùng mu bàn tay lau nước mắt, rồi đi theo băng ca vào phòng b/ệnh. Tay anh ta dừng lại giữa không trung. Tờ giấy đó cuối cùng bị anh ta bóp ch/ặt trong lòng bàn tay, vò nát.

Sau khi bố tỉnh lại, nhìn thấy tôi, ông m/ắng một câu là "hồ đồ". Rồi lại đỏ hoe mắt, nắm ch/ặt tay tôi không chịu buông: "Về ở được mấy ngày?"

"Nửa tháng. Đợi bố xuất viện con sẽ đi."

Bố thở dài, ánh mắt lướt qua tôi nhìn ra ngoài cửa. Sầm Hoài An đang đứng ngoài phòng b/ệnh, không vào trong. "Hoài An, thằng bé này..." Bố ngập ngừng một chút, "Mấy năm nay, nó thực sự đã thay đổi rất nhiều. Nó biết em không muốn gặp nó nên mỗi lần đến đều tránh mặt em."

Tôi kéo chăn cho bố: "Bố, con người ai rồi cũng sẽ thay đổi. Chỉ là có những sự thay đổi, đến quá muộn rồi."

Bố không khuyên tôi nữa. Ông biết, tôi giống mẹ. Chuyện đã quyết định, có mười con bò cũng không kéo lại được.

Nửa tháng sau, bố xuất viện. Tôi m/ua vé máy bay quay về. Ngày tôi đi, trời đổ một trận mưa rất lớn. Bố bảo Sầm Hoài An lái xe đưa tôi ra sân bay. Tôi không từ chối, vì bên ngoài không bắt được xe mà tôi thì đang vội.

Suốt dọc đường, trong xe chỉ nghe thấy tiếng cần gạt nước. Anh ta lái rất vững. Hoàn toàn khác với người đàn ông năm năm trước cứ cuống cuồ/ng ở ngã tư đèn đỏ vì vội đi c/ứu viện người khác.

Gần đến nhà ga sân bay, anh ta đột nhiên lên tiếng: "Bộ phim tài liệu anh đã xem rồi. Quay rất đẹp."

"Cảm ơn."

"Trong đó có một cảnh quay về con thiên nga bị tụt lại phía sau." Những ngón tay anh ta siết ch/ặt vô lăng đến trắng bệch. "Em từng nhắc qua, có những sự tụt lại là vĩnh viễn không thể đuổi kịp."

Tôi nhìn cảnh mưa nhòe nhoẹt ngoài cửa sổ: "Đó là quy luật của tự nhiên."

Xe dừng ở khu vực khởi hành. Anh ta tháo dây an toàn, muốn giúp tôi lấy hành lý. Tôi ngăn anh ta lại: "Đến đây thôi."

Anh ta đứng trong mưa, không cầm ô. Nước mưa chảy dọc theo mái tóc anh ta xuống, khiến anh ta trông thật đáng thương.

"Thanh Nhân." Anh ta lại gọi tên tôi. Mang theo một kiểu c/ầu x/in bất chấp. "Nếu, anh chỉ là ví dụ thôi. Nếu anh dùng cả đời còn lại để bù đắp cho năm tiếng đồng hồ không đến đó. Em có thể... cho anh thêm một cơ hội nữa không?"

Tôi nhìn anh ta. Nhìn rất lâu. Khuôn mặt này, tôi đã từng nhìn suốt tám năm. Từ lúc trẻ trung đến khi trưởng thành, từ lúc trong mắt chỉ có tôi, đến sau này lại chứa đựng nước mắt của người khác. Bây giờ, trong mắt anh ta lại chỉ còn mỗi tôi. Nhưng tôi lại cảm thấy xa lạ.

"Sầm Hoài An. Anh có biết tại sao tôi không còn h/ận anh nữa không?"

Anh ta cứng đờ, nước mưa chảy vào mắt anh ta, đỏ ngầu như m/áu.

"Bởi vì đối với tôi, anh đã là một người không còn quan trọng nữa rồi. Tôi không h/ận một người xa lạ."

Cơ thể cao lớn của anh ta loạng choạng. Như thể bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm