Nói xong, tôi cất bước rời đi. Anh ta định đuổi theo nhưng bị vệ sĩ bên cạnh tôi chặn lại.

Kiếp này, anh ta thậm chí không có tư cách để lại gần tôi.

Về sau tôi mới biết, những năm qua anh ta chỉ sống bằng nghề làm thuê vặt. Tô Lan cũng đã sinh hai đứa con, nhưng cô ta thấy công việc vất vả nên không chịu làm, chỉ biết ở nhà tiêu tiền hưởng thụ.

Khương Quốc Hoa không còn công việc lương cao, thể diện như kiếp trước, vừa phải làm công việc vất vả lại phải một mình nuôi cả gia đình, nên mới bị bào mòn đến mức già hơn hẳn những người cùng trang lứa.

Hơn nữa, Tô Lan chê anh ta không có tiền, không có năng lực, thường xuyên cãi vã, nhà cửa lúc nào cũng như cái chợ vỡ, rối ren hỗn lo/ạn.

Nhưng những chuyện này đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tiệc tối kết thúc, tôi trở về nhà. Vừa đến cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng.

Hà Chu đang bưng đĩa sườn kho nhìn tôi: "Biết em không thích đồ ăn ở bữa tiệc, anh đã làm món sườn xào chua ngọt em thích nhất đây, mau lại nếm thử đi."

Anh ấy vẫn như dáng vẻ của mười năm về trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm