Ba ngày sau, Lâm Vãn thoát khỏi giai đoạn nguy kịch và được chuyển sang phòng b/ệnh thường.
Trong phòng b/ệnh, cô ấy nhìn tôi, nước mắt giàn giụa.
"Chị Tri Hạ, xin lỗi chị, em đã từng nghĩ người muốn gi*t em chính là chị..."
Tôi ôm lấy cô ấy, không ngừng lắc đầu.
"Sao có thể trách em được! Lúc đó chắc hẳn em cũng sợ hãi lắm đúng không?"
Đôi môi cô ấy r/un r/ẩy, trong mắt cả hai chúng tôi đều đong đầy sự nhẹ nhõm của những người vừa thoát khỏi cửa tử.
Con đường phía trước, chúng tôi nhất định sẽ bước đi thật tốt.
(Hết)