"Chuyện này là sao? Vừa rồi chẳng phải cô nói Ôn Minh Ý nhìn nhầm sao?"
Trần Nhân định biện bạch, vừa nói được một chữ, ngoài cửa đã truyền đến một giọng nói đầy h/oảng s/ợ.
"Thưa chú cảnh sát, đây là người khác b/án cho cháu, cháu không biết đây không phải th/uốc của bạn ấy ạ!"
Một nữ sinh trông như sinh viên xuất hiện ở cửa. Đôi mắt cô ta ngấn lệ, vẻ mặt vô cùng sợ hãi. Tôi nhìn xuống chỗ ống tay áo dài và quần dài của cô ta. Hóa ra người m/ua th/uốc của tôi cũng là sinh viên cùng trường.
Cô ta lấy từ trong túi ra một hộp th/uốc. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hộp th/uốc, tôi nhảy từ trên giường xuống, chộp lấy hộp th/uốc trong tay không buông.
"Mẹ ơi, mẹ nhìn xem, là th/uốc của con, th/uốc của con thực sự bị b/án rồi, con không hề nói dối!"
"Th/uốc thiếu mất 1 viên, mẹ ơi, th/uốc bị thiếu rồi."
Tôi siết ch/ặt ngón tay, hộp th/uốc biến dạng. Cảnh sát khó xử nhìn tôi:
"Vật chứng này cần phải chụp ảnh lại..."
Mẹ vỗ vỗ lưng tôi:
"Minh Ý, ở đây không ai cư/ớp được th/uốc của con đâu, cảnh sát cần chụp ảnh lưu lại làm bằng chứng, còn phải kiểm tra xem th/uốc có bị thiếu không..."
Mẹ từ từ rút hộp th/uốc trong tay tôi ra, tôi cố gắng kiểm soát bản thân để buông tay.
Cảnh sát chụp ảnh lại, chụp rõ mồn một ba chữ "th/uốc kê đơn" ở góc trên bên trái. Sau đó quay sang nghiêm khắc chỉ trích người m/ua là Lâm Văn:
"Cô cũng là người đi học, th/uốc kê đơn có thể tự ý m/ua b/án riêng lẻ sao? Loại th/uốc không rõ nguồn gốc thế này mà cô cũng dám uống?"
"Cô vi phạm pháp luật rồi, cô có biết không?"
Ba câu hỏi liên tiếp đá/nh gục tâm lý của Lâm Văn. Cô ta ầng ậc nước mắt:
"Cháu không biết ạ, cháu chỉ muốn biết có loại th/uốc chống trầm cảm nào tốt hơn không, là cô ta liên lạc với cháu, nói có th/uốc tốt b/án cho cháu, bảo là th/uốc mới do nước ngoài nghiên c/ứu."
"Th/uốc của cháu uống hết rồi, cháu đành 'có b/ệnh thì vái tứ phương' mà m/ua thôi."
Trần Nhân trừng mắt nhìn Lâm Văn:
"Mày c/âm mồm!"
Lâm Văn cũng nổi gi/ận:
"Rõ ràng là mày nói th/uốc là của mày, tao m/ua sẽ không có vấn đề gì, kết quả là mày tr/ộm của người khác, giờ ai mà không biết mày tr/ộm th/uốc của bạn cùng phòng đem b/án, suýt chút nữa thì ép người ta ch*t rồi!"
"Tao rõ ràng cũng là nạn nhân, mày trả tiền lại cho tao."
Thấy hai người sắp cãi nhau, cảnh sát vội vàng tách họ ra. Viên cảnh sát đứng đầu định nói gì đó, nhưng lại chạm phải camera điện thoại của mẹ.
"Cô Lâm..."
Mẹ xua tay:
"Đồng chí cảnh sát Trương, anh yên tâm, tôi chỉ lưu lại bằng chứng thôi, chỉ cần lời khai không bị sửa đổi, tôi sẽ không phát tán đoạn ghi hình này bừa bãi đâu."
Đồng chí Trương nheo mắt:
"Cô rất cảnh giác, là không tin tưởng cảnh sát chúng tôi sao?"
Mẹ lưu đoạn ghi hình ở nhiều nơi, rất nghiêm túc nói:
"Vết xe đổ, không thể giẫm lại lần thứ hai."
Tôi nhắm mắt lại. Nhớ về khoảng thời gian hồi cấp hai.
Nhà tuy không giàu có, nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu thốn. Tính cách tuy hơi hướng nội, nhưng vẫn có vài ba người bạn.
Thế nhưng không biết từ khi nào, tôi bắt đầu bị cô lập. Một nữ sinh có gia cảnh khá giả trong lớp dẫn đầu b/ắt n/ạt tôi.
Họ nhét rác, chuột ch*t vào ngăn bàn, thả nhện vào quần áo của tôi.
Sự á/c ý của họ đến không hề có lý do, chỉ đơn giản là muốn b/ắt n/ạt thì b/ắt n/ạt thôi. Nếu bắt buộc phải đưa ra một lý do, thì có lẽ là vì tôi dễ bị b/ắt n/ạt hơn.
Bố mẹ rất bận, vì muốn nuôi sống gia đình này mà đã dốc hết sức lực, họp phụ huynh của tôi thường xuyên vắng mặt.
Phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là cầu c/ứu giáo viên chủ nhiệm, giáo viên ph/ạt những kẻ b/ắt n/ạt tôi, còn gọi phụ huynh của họ đến phê bình giáo dục. Bố mẹ cũng biết chuyện, đã chuyển lớp cho tôi.
Họ quả thực đã yên tĩnh được một thời gian, nhưng rất nhanh sau đó, th/ủ đo/ạn b/ắt n/ạt của họ lại nâng cấp. Họ tìm gây chuyện với tôi ở ngoài trường, còn cảnh báo nếu tôi dám nói với người khác thì sẽ làm cho bố mẹ tôi mất việc.
Giáo viên chủ nhiệm giúp tôi bị điều đi nơi khác, tôi không chắc có phải do họ làm không, tôi sợ bố mẹ thực sự mất việc, nên đành nhẫn nhịn những hành vi của họ.
Cho đến khi họ đẩy tôi ra giữa dòng xe cộ, tôi bị tông g/ãy một chân.
Sự việc không thể giấu được nữa. Trường học có người bị tiền m/ua chuộc, muốn ép sự việc giải quyết nội bộ trong trường.
Bố mẹ đẩy xe lăn của tôi ngồi tĩnh tọa trước cửa Cục Giáo dục. Sự việc này hoàn toàn vỡ lở.
Thế nhưng khi điều tra, họ lại thay đổi lời khai, loại bỏ kẻ cầm đầu ra ngoài. Cuối cùng, con gái của kẻ giàu có cầm đầu kia chuyển trường, chẳng hề hấn gì.
Kể từ lúc đó, chúng tôi mới hiểu được tầm quan trọng của việc lưu giữ bằng chứng. Dù có ích hay không, tuyệt đối không được ở thế bị động.
Sự việc kết thúc, nhưng tôi lại mắc phải căn b/ệnh này. Bố mẹ đưa tôi tích cực chữa trị, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng trông như một người bình thường.
Vì chuyện tôi bị b/ạo l/ực học đường, bố mẹ đã nghỉ việc, chọn cách làm thuê gần trường học của tôi. Vì vậy lần này mẹ mới có thể đến nhanh như thế.
Trần Nhân mất kiên nhẫn dậm chân:
"Được rồi, tôi thừa nhận là tôi đã tr/ộm th/uốc của cô ta đem b/án, tôi xin lỗi cô."
"Xin lỗi."
"Đằng nào cô cũng chẳng sao cả, tôi đi được chưa?"
Giáo viên chủ nhiệm cũng đứng ra giảng hòa:
"Chỉ là mâu thuẫn giữa sinh viên với nhau thôi, việc gì phải làm căng thẳng mối qu/an h/ệ như vậy chứ."
"Cô nói đúng không, mẹ của Minh Ý?"
Tôi ngẩng đầu nhìn giáo viên chủ nhiệm:
"Thưa cô, những lời cô vừa nói giống hệt với lời phụ huynh của những kẻ b/ắt n/ạt con hồi cấp hai."
Đều là giọng điệu như thế này.