“Thứ hai, lương của các người đều là do tôi chi trả, mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, rốt cuộc ai mới là chủ của các người.”

“Cuối cùng, tôi không cần những người giúp việc chuyên đi đặt điều, các người bị sa thải rồi.”

Mặt họ tái mét, không ngờ tôi lại không nể tình đến thế.

“Đại tiểu thư, chúng tôi biết sai rồi.”

“Xin cô đừng đuổi chúng tôi, chúng tôi sẽ không dám ăn nói lung tung nữa đâu.”

Tôi không quan tâm đến lời c/ầu x/in của họ, bảo quản gia đuổi họ ra khỏi biệt thự.

Kiếp trước, hai người này đã giúp Tô Oánh Oánh h/ãm h/ại tôi, là một trong những kẻ đồng lõa hại ch*t tôi.

Trưa ngày hôm sau.

Tôi ngồi trước bàn ăn, ăn sạch sành sanh cơm canh trên bàn.

Bụng đã căng tròn, nhưng tôi vẫn cảm thấy như chưa no.

Cảm giác đói khát trước khi ch*t ở kiếp trước vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi.

Quản gia Trần đột nhiên tìm đến.

“Cô Tô, cô tuyệt đối không được rời khỏi nhà họ Tô! Cô có thể nể mặt lão phu nhân mà đừng chấp nhặt với nhà họ Tô nữa, quay về đi.”

Tôi đặt ly nước xuống.

“Quản gia Trần, không phải tôi không muốn về, mà là tôi không thể về.”

“Chuyện xảy ra ở nhà họ Tô chắc ông cũng biết rồi, Tô Oánh Oánh đã trở về, nhà họ Tô không còn chỗ cho tôi nữa.”

Quản gia Trần cau mày, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng và căng thẳng.

“Thế này thì phải làm sao? Nhà họ Tô là tâm huyết cả đời của lão phu nhân, tôi không thể trơ mắt nhìn nó bị h/ủy ho/ại.”

Ánh mắt ông dừng lại trên những mảnh vỡ của chiếc nhẫn ngọc trên bàn, bước chân khựng lại.

“Nhẫn ngọc của lão phu nhân, sao lại...”

Tôi thở dài một tiếng.

“Tô Oánh Oánh cố tình đ/ập vỡ, tôi đã không bảo vệ được nó.”

Chiếc nhẫn ngọc đó là báu vật của nhà họ Tô, nắm giữ vận may của mấy thế hệ.

Ngay cả khi tôi bị đuổi khỏi nhà, chỉ cần chiếc nhẫn còn trong tay tôi, nó vẫn có thể bảo vệ sự thịnh vượng phú quý của nhà họ Tô.

Chính họ đã tự tay h/ủy ho/ại lá bùa hộ mệnh của gia tộc.

Quản gia Trần loạng choạng, suýt ngã xuống đất.

“Cô Tô, lần này dù thế nào cô cũng phải về nhà, tôi từng hứa với lão phu nhân sẽ thay bà canh giữ nhà họ Tô, tôi c/ầu x/in cô đấy...”

Nói rồi ông định quỳ xuống trước mặt tôi.

Tô Tư Nham bất ngờ xông vào, chặn quản gia Trần lại.

“Bác Trần, bác c/ầu x/in cô ta về làm gì? Cô ta căn bản không phải người nhà họ Tô chúng ta!”

Quản gia Trần vẻ mặt nghiêm trọng.

“Đại thiếu gia, cậu quên lời lão phu nhân nói trước lúc lâm chung rồi sao?”

“Nhà họ Tô trong vòng mười tám năm ngắn ngủi trở thành một trong bốn gia tộc lớn của kinh thành, tất cả đều nhờ vào vận may cá chép Koi trên người Tô Thời An.”

“Nếu Tô Thời An rời khỏi nhà họ Tô, thì nhà họ Tô ở kinh thành cũng sẽ biến mất.”

Đúng lúc này, bố mẹ Tô dẫn theo Tô Oánh Oánh vội vã chạy đến.

“A Nham, đừng nghe ông ta nói bậy.”

Bố Tô trừng mắt nhìn quản gia Trần.

“Năm đó căn bản không phải là bế nhầm con, mà là bà nội cậu cố tình tráo đổi hai đứa trẻ.”

“Chỉ vì tên thầy bói l/ừa đ/ảo đó nói mệnh cách của Tô Thời An tốt cho gia đình chúng ta, còn nói Oánh Oánh sống không quá hai mươi tuổi ở nhà họ Tô.”

“Quản gia Trần là người của bà nội cậu, đương nhiên ông ta phải bênh vực Tô Thời An.”

Nói rồi ông hạ thấp giọng với Tô Tư Nham.

“Kiếp trước chẳng phải Oánh Oánh cũng đã đón sinh nhật hai mươi tuổi ở nhà họ Tô sao? Hoàn toàn không có chuyện gì cả.”

Tô Oánh Oánh dựa vào lòng mẹ Tô, vẻ mặt đầy tủi thân.

“Rõ ràng con mới là con gái ruột của bố mẹ, tại sao bà nội lại đối xử với con như vậy...”

Nhìn dáng vẻ tủi thân của Tô Oánh Oánh, Tô Tư Nham lạnh lùng nói.

“Tôi không chỉ muốn đuổi Tô Thời An khỏi nhà họ Tô, tôi còn muốn chuyển hộ khẩu của cô ta ra khỏi nhà, xóa tên cô ta khỏi gia phả!”

“Để tôi xem, nếu không có Tô Thời An, nhà họ Tô có thể xảy ra chuyện gì.”

Quản gia Trần bị lời nói của Tô Tư Nham làm cho ngất xỉu tại chỗ.

Tôi không giải thích.

Mười tám năm trước, bà nội Tô đã mang tôi – một đứa trẻ mồ côi ngay từ khi mới lọt lòng – về nhà họ Tô, và giao Tô Oánh Oánh cho một cặp vợ chồng tốt bụng chăm sóc.

Nhà họ Tô nhờ vào vận may cá chép Koi trên người tôi mà trở thành gia tộc lớn ở kinh thành.

Tô Oánh Oánh được nuôi dưỡng bên ngoài cũng không hề chịu khổ.

Bà nội Tô vẫn đào tạo con bé như một đại tiểu thư nhà họ Tô, chỉ là chưa kịp đích thân đón con bé về.

Còn kiếp trước, con bé đã trở về sớm hơn.

Tôi vì muốn bảo toàn mạng sống cho con bé mà tiêu hao hết vận may cá chép Koi của chính mình, cuối cùng lại nhận lấy kết cục thê thảm.

Thấy tôi im lặng, Tô Tư Nham nhếch môi.

“Tô Thời An, đừng tưởng tìm quản gia Trần phối hợp diễn kịch là có thể lừa được bọn tôi.”

“Thời đại này còn tin vào phong kiến m/ê t/ín gì chứ, nếu trên đời thực sự có vận may cá chép Koi, thì người sở hữu nó phải là Oánh Oánh.”

Tô Oánh Oánh sụt sịt mũi.

“Con không cần vận may cá chép Koi gì cả, con chỉ muốn được ở bên cạnh bố mẹ và anh trai thôi.”

Bố mẹ Tô che chở cho Tô Oánh Oánh, Tô Tư Nham đứng phía trước với tư thế bảo vệ con bé.

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, lồng ngựk tôi truyền đến cảm giác đ/au nhói.

Sự quan tâm yêu thương từ gia đình này cũng từng thuộc về tôi.

Từ nhỏ đến lớn, Tô Tư Nham luôn đóng vai người anh trai thay tôi chắn mọi tổn thương.

Bố mẹ Tô thậm chí còn cưng chiều tôi như một nàng công chúa nhỏ.

Kiếp trước, ngay khi biết tôi không phải con ruột, họ đã lập tức chạy về nhà để an ủi tôi.

Gương mặt nghiêm nghị của bố Tô hiếm khi đỏ hoe.

“An An, con mãi mãi là con của nhà họ Tô, là con gái của chúng ta.”

Mẹ Tô nắm ch/ặt tay tôi.

“Dù có qu/an h/ệ huyết thống hay không, con vẫn là đứa con gái mà mẹ chứng kiến lớn lên từng ngày.”

Tô Tư Nham dịu dàng xoa đầu tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
5 Lễ Vụ Chương 11
7 Hàng xóm độc ác Chương 11
8 Tư Nam Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em kế luôn muốn tôi đánh dấu

Chương 13
Mẹ tôi vì muốn ngồi vững cái ghế phu nhân hào môn mà không từ thủ đoạn. Bà nhốt tôi — một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm vào phòng của em trai kế. Chẳng ai biết rằng, cậu em trai Omega có vẻ ngoài ôn hòa, thuần khiết ấy, tận sâu trong xương tủy lại là một con sói vô cùng tàn nhẫn. Nó miết nhẹ lên tuyến thể đang sưng đỏ của tôi, cất giọng mỉa mai: "Đúng là thứ phế vật không quản nổi cái nửa thân dưới." Tôi chật vật nhặt từng ống thuốc ức chế rơi vãi trên sàn, co rúm người nép vào góc phòng. Sau này, để trốn tránh đứa em kế này, tôi chọn chuyển hẳn vào ký túc xá trường. Cho đến một ngày... Tôi bị lừa về nhà. Cậu em Omega ấy chơi trò đảo lộn đất trời, trói gặt tôi trên giường. Tuyến thể tỏa tràn pheromone dẫn dụ của nó suýt chút nữa là dán chặt vào môi răng tôi. Thấy tôi dửng dưng không động đậy, nó bất mãn nhíu mày: "Anh trai, nửa thân dưới của anh hỏng rồi đấy à?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Tôi vẫn yêu em Chương 16.
Buôn khí vận Chương 11
Lễ Vụ Chương 11