Vì chuyện này mà cô ta chỉ có thể chơi cùng với đám nữ sinh lớp bên cạnh. Cô ta lại giở trò cũ, nhanh chóng được họ bao quanh làm trung tâm. Chẳng biết Lưu Như đã nói gì mà mỗi lần đi ngang qua tôi, họ đều lộ ra ánh mắt kh/inh bỉ, coi thường.
Tôi cũng chẳng tức gi/ận, rất nhanh người mà tôi chờ đợi cuối cùng đã xuất hiện.
Giữa cái nắng như đổ lửa khi chúng tôi đang huấn luyện quân sự, Nhạc Vân vừa chạy vừa hét lớn, t/át Lưu Như một cái ngay trước mặt huấn luyện viên, túm tóc cô ta m/ắng xối xả:
"Đồ ăn tr/ộm thành tinh rồi phải không, cứ nhằm vào một mình bà đây mà xâu x/é!"
3.
Khoảng thời gian này, tôi dùng tiền m/ua chuộc người ở lớp bên cạnh nên cũng nắm được động tĩnh gần đây của Lưu Như.
Cô ta cực kỳ nhiệt tình giúp đỡ những bạn học túng thiếu sau khi nhập học, mời mọc đủ loại tiệc tùng, cũng chẳng bận tâm chuyện họ có trả tiền hay không.
Thậm chí nghe tin người nhà bạn học bị b/ệnh, cô ta lập tức không chút do dự mà chuyển tiền qua ngay.
Những người được lợi càng ngày càng tin tưởng Lưu Như, cho rằng Lưu Như nhà giàu, trước kia là do tôi gh/en tị nên mới h/ãm h/ại cô ta, sinh ra á/c cảm với tôi.
Nhưng tôi biết rõ cô ta hoàn toàn là lấy đồ của người khác để đá/nh bóng tên tuổi.
Kiếp trước sau vụ kem chống nắng, tiền mặt trong ví tôi cứ thế không cánh mà bay, những món đồ quý giá bố mẹ chuẩn bị cho tôi cũng mất sạch. Dù tôi có báo cảnh sát cũng không tìm ra bằng chứng.
Nghi phạm duy nhất chính là Lưu Như cùng phòng. Lúc đó cô ta đã có chút danh tiếng, những bạn học tin tưởng cô ta đều cho rằng tôi vừa ăn cư/ớp vừa la làng, vì gh/en tị với Lưu Như nên mới vu khống cô ta. Dù tôi có giải thích thế nào cũng vô ích.
Giờ đây tôi khóa ch/ặt mọi thứ, không chạm vào được thì Lưu Như cũng chẳng thể dùng điểm tích lũy để lấy đồ đi.
Tôi bên này không có sơ hở, cô ta liền nhắm vào Nhạc Vân, người chưa bao giờ che giấu phong thái tiểu thư nhà giàu ở phòng bên cạnh. Cô ta mượn cớ đến thăm bạn cùng phòng của Nhạc Vân để tiếp cận những món đồ đó ở cự ly gần, nhưng đối phương cũng chẳng phải dạng vừa.
Nhờ tôi nhắc nhở trước, Nhạc Vân nhanh chóng truy vết được món đồ mình bị mất xuất hiện ở tiệm thu m/ua đồ hiệu. Sau khi trích xuất camera, tất cả đều là do Lưu Như mang đến b/án.
Lưu Như dùng điểm tích lũy vào việc ăn tr/ộm, lại vì khởi đầu không thuận lợi nên điểm không đủ để xóa sạch dấu vết, thế nên mới lộ ra sơ hở.
Nhạc Vân vừa chạy vừa hét lớn, thu hút đám tân sinh viên đang huấn luyện quân sự lũ lượt chạy đến xem náo nhiệt.
Lưu Như bị túm tóc, vừa khóc vừa kêu oan. Những bạn học từng được cô ta giúp đỡ lập tức ra mặt bênh vực, nhưng chẳng địch lại được một Nhạc Vân đang gi/ận dữ. Đội hình lập tức hỗn lo/ạn, huấn luyện viên thổi còi inh ỏi cũng không thể ngăn họ lại.
Cuối cùng phải nhờ mấy huấn luyện viên hợp sức mới tách được họ ra.
Nhạc Vân giọng sắc lẹm: "Mọi người mau nhìn xem, ở đây có một kẻ tr/ộm chuyên nghiệp, chuyên đi lấy cắp đồ của tôi, đem b/án lấy tiền rồi lại đi giúp đỡ người khác. Đúng là bị đi/ên rồi! Túi xách, vòng cổ, thậm chí cả quần áo hàng hiệu của tôi, cô ta cũng không tha!"
"Cô nói bậy, nhà Tiểu Như đâu có thiếu tiền, tr/ộm đồ của cô làm gì?"
"Đúng đấy, hơn nữa cô ta đâu có ở cùng phòng với cô, sao có thể tr/ộm đồ của cô được? Lần trước cô vu khống bạn cùng phòng, lần này lại còn nực cười hơn khi đổ tội lên đầu Tiểu Như!"
Lần trước khi Lưu Như bị vạch trần lời nói dối, Dương Giai đã không còn quá nhiệt tình với cô ta. Nhưng sau đó Lưu Như nhiều lần cho cô ta v/ay tiền, lại còn tài trợ cho người mẹ đang b/ệnh của cô ta nên cô ta đã sớm bị khuất phục, giờ đây là người đầu tiên nhảy ra giải thích cho Lưu Như.
Lưu Như tóc tai rối bời, gương mặt nhỏ nhắn vẫn trắng trẻo dưới ánh nắng gay gắt, đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào lắc đầu:
"Tớ thật sự không có, cậu vu khống tớ rồi, hu hu!"
Cô ta vốn có vẻ mặt ngây thơ vô tội, khiến những người xung quanh không khỏi thương cảm:
"Liệu có nhầm lẫn gì không? Tớ thấy chiếc vòng cổ và đôi giày bạn này đang mang đều rất đắt tiền, không giống kiểu người đi tr/ộm đồ của người khác."
Dương Giai đỡ Lưu Như dậy, phẫn nộ trừng mắt nhìn Nhạc Vân: "Ngày thường cậu cứ tự xưng là tiểu thư, đi đâu cũng khoe khoang, ai mà biết được có phải cậu đã chọc gi/ận ai đó nên bị gh/en tị không?"
Nhạc Vân bật cười vì tức: "Nhà tôi có tiền thì tại sao tôi phải che giấu? Các người đều nói Lưu Như ăn mặc đẹp, nhưng trước khi nhập học, vali của cô ta toàn đồ cũ. Giờ cứ thử lục tủ quần áo của cô ta xem, chắc toàn là đồ vỉa hè thôi!"
"Còn cô nữa!" Cô ấy chỉ vào Dương Giai, "Nếu không phải cô ta hứa không cần cô trả tiền, liệu cô có bảo vệ cô ta thế này không?"
Lưu Như đ/au lòng khôn xiết: "Nhưng mà, cậu nói chuyện cũng phải có bằng chứng chứ. Chẳng lẽ vì tớ dễ b/ắt n/ạt nên cậu muốn vu khống thế nào cũng được sao?"
Những bạn học xung quanh cũng phụ họa: "Nói chuyện phải đưa ra bằng chứng, mau đưa bằng chứng ra đây."
Nhạc Vân cười lạnh: "Tôi có camera ở đây, mặt cô rõ rành rành ra đó, xem cô còn dám cãi chày cãi cối thế nào!"
Tôi liếc thấy khóe môi Lưu Như nhếch lên, cảm thấy có gì đó không ổn.
Giây tiếp theo, Nhạc Vân lúng túng lướt điện thoại, dưới sự thúc giục của đám đông, cô ấy cắn môi lẩm bẩm:
"Sao có thể, sao lại biến mất rồi?"
Dương Giai lúc nãy còn hơi chột dạ, giờ lập tức lên giọng: "Tung tin đồn nhảm là phải vào đồn cảnh sát đấy nhé!"
"Thôi bỏ đi, Giai Giai." Lưu Như kịp thời đứng ra, lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe đầy kiên cường nói:
"Có lẽ vì bạn Nhạc Vân gần đây mất quá nhiều đồ nên b/ệnh vội quá đ/âm ra đoán mò thôi, tớ hiểu mà."
"Tiểu Như, cậu đúng là quá tốt bụng! Cô ta vừa mới gọi cậu là kẻ tr/ộm đấy." Dương Giai đầy phẫn nộ.