“Kháng nghị vô hiệu.”
Anh rũ mắt, không biết đang nhìn vào đâu trên người tôi: “Nếu không phải vì nể nang cảm xúc của em, anh đã chẳng muốn yêu đương kiểu thuần khiết thế này.”
Tôi hình như đã hiểu ra.
Khuôn mặt đỏ bừng trong tích tắc.
“Đồ l/ưu ma/nh!”
Thương Liễm Chu không lấy làm x/ấu hổ, ngược lại còn lấy làm tự hào: “Có ham muốn với vợ tương lai của mình thì không tính là l/ưu ma/nh.”
Cái miệng anh lợi hại thật.
Cãi không lại.
Tôi do dự một chút, hỏi ra câu hỏi mà mình muốn biết nhất.
“Nếu sau này khi anh nhớ lại tất cả mọi thứ, phát hiện ra em đã lừa anh, anh sẽ làm gì?”
Người đàn ông hơi nhíu mày, hừ lạnh một tiếng.
“Chỉ cần không liên quan đến tình cảm, chuyện gì cũng có thể thương lượng.”
……Thế này thì đúng là liên quan đến tình cảm rồi.
Đại ca ơi, em vốn dĩ đâu phải bạn gái anh đâu.
Bạn thân đã ly hôn thuận lợi.
Cô ấy muốn ra ngoài giải khuây, hỏi tôi có muốn đi cùng không.
Trước khi hỏi, cô ấy đã lo liệu xong xuôi vé máy bay và khách sạn rồi.
Tôi nghĩ, thôi thì đừng lãng phí tiền bạc.
Đi!
Tôi không muốn giải thích quá nhiều với Thương Liễm Chu, chỉ nói là đi công tác xa.
Anh lại tin dễ dàng, dặn dò tôi chú ý an toàn, đến nơi thì gửi tin nhắn cho anh.
Sau khi lên máy bay, bạn thân nói đã thay đổi lịch trình đột xuất, đi du thuyền trên biển chơi.
Tôi thì không ý kiến gì.
Chỉ là mất thêm vài ngày so với kế hoạch ban đầu thôi.
Không nói với Thương Liễm Chu chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Tôi thấy là không sao cả.
Sau khi chơi đùa thỏa thích mấy ngày.
Đối với những lời “quan tâm” mà người đàn ông gửi tới, tôi đều coi như không khí, cứ lấy lệ mà đối phó.
Một lần nọ, anh đòi gọi video, chỗ này phải xem, chỗ kia phải ngó, cứ không dứt.
Đặc biệt ảnh hưởng đến việc tôi ngắm cảnh.
--Cả một hồ bơi toàn các anh Tây đẹp trai.
Khiến tôi giây trước còn đang nói dối với Thương Liễm Chu, giây sau đã dừng gõ chữ, tắt điện thoại luôn.
Chẳng thèm quan tâm ai hết!
Có lẽ do ở trên boong tàu lâu quá, tối đến tôi hơi sốt.
Ngủ mê man một lúc.
Cửa phòng bị người đẩy ra.
Tôi tưởng là bạn thân, mắt cũng chẳng buồn mở, lười biếng lật người.
“Rót cho tôi cốc nước.”
Một lúc sau, có người từ từ đỡ tôi dậy, đút nước cho tôi uống.
……
Tôi ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau.
Sau khi mở mắt ra, phát hiện không còn là căn phòng lúc trước nữa.
Nhìn ra bên ngoài, không còn là mặt biển mênh mông vô tận.
Xuống tàu rồi sao?
Nhưng tôi nhìn thời gian trên điện thoại, rõ ràng còn ba ngày nữa mới kết thúc hành trình cơ mà?
Tôi vừa định xuống giường thì phát hiện chân bị thứ gì đó quấn ch/ặt, không cử động được.
Lật chăn ra xem.
Ch*t ti/ệt, nhà ai làm rơi sợi xích sắt ở đây thế này!
Lại còn khóa vào chân tôi nữa.
Tôi vùng vẫy một lúc, cửa phòng mở ra, Thương Liễm Chu bước vào.
“Tỉnh rồi à?”
Anh thay đổi rất nhiều.
Khoác trên mình bộ vest đen tuyền, tóc vuốt ngược, ánh mắt sắc bén, trong miệng còn ngậm một điếu th/uốc chưa châm lửa, khí chất phản diện “nhã nhặn bại hoại” được anh nắm giữ cực kỳ chuẩn x/ác.
Hoàn toàn không giống vẻ lười biếng, uể oải lúc ở nhà.
Ối chà, hôm nay có vẻ là ngày tàn của tôi rồi.
Tôi lùi lại phía sau.
“Anh b/ắt c/óc tôi?”
Người đàn ông bước tới, đắp chăn cho tôi rồi ngồi xuống một bên.
“B/ắt c/óc gì chứ, đây gọi là tán tỉnh.”
Tôi cười gượng: “Thương tổng, trò này không vui đâu.”
Ánh mắt anh lộ vẻ không hài lòng: “Không gọi là bảo bối nữa à?”
Tôi mím ch/ặt môi.
Không dám, không dám.
Thương Liễm Chu đột nhiên lại tha cho tôi.
Sai người mang bữa sáng vào.
Cháo, trứng ốp la, sữa đậu nành.
Vẫn là bộ ba món mà anh giỏi nhất lúc ở nhà.
Tôi không dám nói nhiều, chẳng cần anh giục, ngoan ngoãn bưng lên ăn.
Có ch*t cũng không thể làm m/a đói.
“Ăn no rồi thì chúng ta đi đến cục dân chính thôi.”
Tôi đang uống sữa đậu nành, bị câu nói đột ngột này của anh làm cho sặc suýt ch*t.
Thương Liễm Chu lau miệng cho tôi.
Cười rất dịu dàng.
“Đừng kích động, cục dân chính còn năm tiếng nữa mới tan làm, vẫn kịp.”
Tôi đẩy anh ra.
“Anh!”
“Anh bây giờ đã biết chúng ta không phải mối qu/an h/ệ đó rồi, sao còn...”
Người đàn ông như không có xươ/ng, thuận theo lực đẩy của tôi ngã xuống sofa, anh hơi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Thì sao nào?”
“Danh phận là giả, nhưng chuyện người yêu làm với nhau, có việc nào chúng ta chưa từng làm đâu?”
“Ồ, đúng là còn thiếu một việc.”
Nói xong, ánh mắt anh lướt qua... của tôi.
Tôi vừa gi/ận vừa thẹn.
“Thương Liễm Chu!”
Người đàn ông lười biếng nói: “Gọi chồng đi.”
……
Không thể giao tiếp được.
Trên đường tới cục dân chính, tôi cố gắng thuyết phục thêm lần nữa.
“Thực ra anh cũng đâu có thích em, tại sao phải kết hôn? Cưới một người mình không thích về nhà, nhìn thấy không thấy ngứa mắt sao?”
Thương Liễm Chu ngược lại sờ mặt tôi hỏi: “Thế còn em? Em có thích anh không?”
Tôi đột nhiên khựng lại.
Anh có vẻ rất hài lòng với phản ứng này của tôi.
Cười cười.
“Thế là đủ rồi.”
Năm mươi triệu, nhà ở không hết, xe lái không xuể.
Thương Liễm Chu thực sự đã đưa hết.
Lại còn làm thủ tục ngay trong ngày.
Tôi hoàn toàn không thể tỉnh táo nổi.
Đột nhiên từ một người làm công ăn lương chắt bóp, biến thành nữ đại gia triệu đô.
Tôi hoàn toàn không thể bình tĩnh lại.
túm lấy người đàn ông đang xem giấy kết hôn, đ/è anh xuống, chất vấn:
“Anh nói đi, có phải anh có âm mưu gì không?”
Thương Liễm Chu vừa rồi đang đăng ảnh lên mạng xã hội, tắt điện thoại, ném sang một bên, ôm lấy tôi đề phòng tôi ngã xuống.
Giọng nói lười biếng: “Ừm.”
“Đừng vội, tối nay em sẽ biết, anh đang mưu tính chuyện gì.”