Đêm đó, Lân Dực đ/è lên ng/ười ta, đi/ên cuồ/ng chiếm đoạt như muốn trút hết mọi gi/ận dữ lên cơ thể ta.
Ký ức ùa về.
Ta mới phát hiện bản thân đang r/un r/ẩy không thể kiểm soát.
Tiểu Thúy lo lắng nhìn ta.
"Tiểu thư, người không khỏe sao?"
Ta lắc đầu, ra hiệu cho nó đưa thư lại đây.
Chậm rãi mở ra, nét chữ quen thuộc bên trong khiến người ta an lòng.
"Oản Oản, chiến sự đã bình, đừng lo, đợi ta."
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi kiếp nạn.
Đúng lúc này.
Tiếng gõ cửa vang lên ngoài phòng.
"Nhị tiểu thư, lão gia và phu nhân bảo người đến tiền sảnh một chuyến."
Ta khoác thêm chiếc áo choàng, bước vào chính sảnh.
Cha mẹ ngồi ở ghế trên, chị cả đứng cạnh họ.
Chỉ một cái nhìn, ta đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Không nghi ngờ gì nữa, chị cả đã kể chuyện vừa rồi cho cha mẹ nghe.
Đón chờ ta, lại là một trận quở trách.
Kiếp trước, cha mẹ luôn thiên vị và tin lời chị cả.
Mặc cho ta giải thích thế nào.
Đổi lại cũng chỉ là ánh mắt chán gh/ét hơn của họ.
Đã từng, dưới sự trách móc ngày này qua ngày khác của họ, ta cũng bắt đầu hoang mang.
Cứ như thể ta thực sự đã làm sai điều gì.
Sau này mấy chục năm ở nhà họ Lân.
Cha mẹ chưa từng đến thăm ta, nhưng lại ân cần hỏi han chị cả.
Ta cuối cùng cũng chợt nhận ra.
Không phải lỗi của ta, chỉ là họ không yêu thương ta nhiều đến thế.
Thấy ta bước vào.
Cha mẹ vừa rồi còn vẻ mặt từ ái lập tức sa sầm mặt mày.
Ta bình thản chào hỏi.
"Cha, mẹ."
Có vẻ như không hài lòng với thái độ của ta.
Phụ thân đặt mạnh chén trà xuống bàn.
"Niều Niều có lòng mời con đi hội đèn Nguyên Tiêu, tại sao con không chịu đi?"
"Thật là coi thường người khác! Ngày nào cũng chỉ biết cãi lại, uổng công ta còn tưởng gần đây con đã học được tính ngoan ngoãn!"
Ta thản nhiên liếc nhìn chị cả một cái.
"Tỷ tỷ hôm nay là đi gặp Lân công tử."
"Nếu con cùng tỷ tỷ đi, để những kẻ hay ngồi lê đôi mách nhìn thấy, lại vô duyên vô cớ làm hỏng thanh danh của phủ họ Trình chúng ta."
Thấy cha mẹ sững sờ.
Chị cả cuống lên, giọng nói mang theo tiếng khóc.
"Con, con không nghĩ nhiều như vậy..."
"Con chỉ muốn đưa Oản Oản ra ngoài chơi, không muốn nó cứ mãi ủ rũ trong nhà."
Chị ta vừa khóc, cha mẹ liền xót xa.
Mẹ chạy đến ôm chị cả vào lòng không ngừng an ủi.
Cha cũng sa sầm mặt.
"Nhị công tử nhà họ Lân sớm muộn gì cũng là con rể nhà họ Trình, gặp anh rể mình thì có lời đàm tiếu gì chứ!"
"Nhà họ Lân đời đời danh gia vọng tộc, con đi theo cũng có thể kết giao được vài nhân vật có m/áu mặt."
Ông ấy nói như vậy.
Ta lại đột nhiên nhớ đến kiếp trước, phụ thân vốn dĩ không hề nói lời lẽ như thế.
Sau khi ông biết ta rơi xuống nước được Lân Dực c/ứu lên.
Ông đã t/át ta một cái ch/áy mặt.
Ông nói:
"Đó là anh rể của con! Con sao lại vô liêm sỉ đến thế, cứ cố tình áp sát người ta!"
"Giờ thì h/ủy ho/ại hôn sự của chị con, con đã hài lòng chưa?"
Cho đến khi ta gả vào nhà họ Lân.
Phụ thân vẫn đinh ninh rằng ta thèm khát hôn sự của chị cả.
Nghĩ đến đây, ta không kìm được mà bật cười.
Phụ thân càng thêm tức gi/ận.
"Trình Oản! Hôm nay dù nói gì con cũng phải đi cùng chị con!"
"Nếu không ta sẽ đóng cửa cái lớp học con mở bên ngoài!"
"Đừng tưởng ta không biết! Con suốt ngày tụ tập với đám người không ra gì, như vậy là thế nào!"
Ta đột ngột nhìn sang chị cả ở một bên.
Chạm phải ánh mắt của ta, chị ta co rúm lại một chút.
Những năm trước vì thiên tai, kinh thành có rất nhiều dân lưu vo/ng.
Ta cùng vài người bạn gom tiền mở một lớp học.
Chuyên thu nhận những đứa trẻ vô gia cư.
Chuyện này ta không hề hé lộ nửa lời trước mặt cha mẹ.
Chỉ nói với một mình chị cả.
Giờ xem ra.
Chị ta đã sớm lén lút mách với cha mẹ rồi.
Ta h/ận sự ng/u ngốc của chính mình ngày trước.
Th/ủ đo/ạn và lòng dạ của phụ thân, ta không còn lạ gì nữa.
Nếu lần này ta không đồng ý.
Ngày mai, những đứa trẻ đó sẽ lại phải lang thang đầu đường xó chợ.
Thu lại nỗi h/ận trong lòng.
Ta lên tiếng đồng ý.
"Con đồng ý đi cùng chị cả đến hội đèn Nguyên Tiêu."
Đường phố đêm hội Thượng Nguyên người đông như mắc cửi.
Ta nhìn cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa trước mắt.
Trong lòng dấy lên nỗi bàng hoàng.
Sau khi gả vào nhà họ Lân ở kiếp trước.
Ta hầu như chẳng có tâm trí nào để ra ngoài.
Thỉnh thoảng đi đâu về muộn.
Lân mẫu lại lạnh mặt dạy dỗ ta.
Nói rằng ta đã thành thân mà không biết thu tâm.
Nói rằng ngay từ đầu bà đã cảm thấy ta không hiền thục ngoan ngoãn bằng chị cả.
Dù ta không hề bận tâm đến lời bà nói.
Nhưng nghe nhiều rồi, vẫn không khỏi thấy nghẹn lòng.
Chị cả ở bên cạnh cứ nói chuyện phiếm với ta.
Ta rất ít khi đáp lại, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.
Đột nhiên, chị ta chuyển hướng câu chuyện.
"Oản Oản, em thấy Lân nhị công tử người thế nào?"
Tâm tư dưới đáy mắt chị ta bị ta nhìn thấu hết.
Chẳng qua là muốn đem Lân Dực - kẻ bị vứt bỏ này - nửa dụ dỗ nửa lừa gạt đẩy cho ta.
Nói một cách công tâm, trước khi gả cho Lân Dực.
Ta vẫn luôn coi chàng như một người anh hàng xóm đáng tin cậy.
Nhà họ Lân và nhà họ Trình vốn là thế giao.
Thuở nhỏ, ta cùng chị cả và Lân Dực từng học chung ở tư thục.
Khi đó, chàng đã thầm thương tr/ộm nhớ chị ta.
Cũng vì vậy mà hay mang đồ ngon cho ta, giúp ta đối phó với những câu hỏi hóc búa của thầy giáo trong lớp.
Khi ấy ta ngây thơ tưởng rằng ngoài chị ra.
Còn có thêm một người quan tâm đến mình.
Vì thế, kiếp trước khi đối mặt với cơn gi/ận dữ ngút trời của Lân Dực.
Ta từng hoang mang không biết phải làm sao.
Không hiểu vì sao một người vốn dĩ rất tốt lại có thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Ta thở dài không thành tiếng.
Phản hỏi chị cả.
"Vậy chị thấy Lân công tử thế nào?"