Ý niệm thương hoa

Chương 1

07/09/2026 14:24

Chồng tôi năm 38 tuổi làm ăn khấm khá, liền m/ua cho nữ nhân viên cấp dưới một chiếc xe hơi. Tôi cũng muốn, anh ta bảo: "Người ta làm ra tiền bằng năng lực, cô là nội trợ thì lấy tư cách gì mà đòi?"

Đêm xuống, chồng vỗ vào mông tôi, tôi không chịu. Anh ta nói: "Phối hợp cho tốt, anh sẽ m/ua xe cho em."

Tôi đạp thẳng anh ta xuống giường.

Anh ta nổi gi/ận, dùng hai ngón tay bóp cằm tôi, gằn giọng: "Thẩm Đam Hề, một năm tôi ki/ếm ba triệu tệ, tôi thiếu đàn bà à? Tự nhìn lại mình đi, cô cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa đâu."

Khi tỉnh dậy, tôi đã quay về năm lớp 11.

Phiên bản thiếu niên của chồng đang đứng trước mặt, đưa cho tôi một chiếc bánh kẹp th!t: "Bạn học, tớ m/ua dư một cái, gặp nhau là cái duyên, cho cậu này."

Tôi không biết anh ta có trọng sinh hay không, đành nhận lấy rồi ăn ngấu nghiến, sau đó ngước mắt lên cười ngọt ngào: "Cảm ơn anh nhé."

Kết quả anh ta thở phào nhẹ nhõm: "Không nhận ra mình... xem ra chỉ có mình là trọng sinh, quả nhiên mình là nhân vật chính."

Ồ, thử lòng tôi à?

Anh nhân vật chính.

Tiếng chuông tan học vang lên, tôi cùng Vương Thiến Thiến, cô nàng tóc vàng hoe với hình xăm đóa hồng rá/ch trên ngựk, rủ nhau đi vệ sinh. Lúc về, thấy Cố Duy đang tựa vào lan can hành lang, cười nói hớn hở với Hứa Vi Vi, tiểu mỹ nhân của lớp chọn.

Vương Thiến Thiến liếc nhìn: "Cái thứ gì thế không biết, không nhìn lại xem mình đẳng cấp nào mà đòi tán tỉnh Hứa Vi Vi. Người ta là hạt giống của Thanh Hoa, Bắc Đại, còn cậu ta cùng lắm cũng chỉ là trường đại học hạng hai, căn bản không cùng đẳng cấp. Chẳng biết tự lượng sức mình."

Nghe vậy, tôi nhìn Hứa Vi Vi, lập tức nhận ra cô nữ nhân viên được chồng tôi m/ua xe kiếp trước có ngoại hình khá giống cô nàng này.

Ồ.

Hóa ra Cố Duy đã tơ tưởng đến Hứa Vi Vi từ hồi cấp ba, chỉ là kiếp trước ngoại hình, học lực và gia thế của anh ta đều không nổi bật nên không dám theo đuổi.

Vụ án đã sáng tỏ.

Tôi là lựa chọn thay thế, còn cô nhân viên kia mới là thế thân.

Thế nên kiếp này vừa trọng sinh, anh ta đã đi/ên cuồ/ng xuất hiện trước mặt ánh trăng sáng của mình, còn không quên thử lòng tôi một cách đê tiện.

Sao nào, sợ tôi bám đuôi anh à?

Đồ ng/u, đã trọng sinh về cấp ba rồi thì đi tìm ánh trăng sáng của anh đi, còn tôi, tôi sẽ vùi đầu vào sách vở.

Có lẽ bây giờ nhiều người coi thường việc học, nhưng với một cô gái dưới đáy xã hội như tôi, con đường để đi thật sự rất hạn hẹp.

Kiếp này, tôi nắm bắt mọi cơ hội có thể để học tập, năm giờ sáng thức dậy, mười giờ rưỡi tối đi ngủ, chạy bộ để duy trì thể lực.

Kỳ thi tháng đầu tiên, tôi đứng nhất lớp, xếp thứ 32 toàn khối.

Giáo viên gọi tôi lên văn phòng, mắt rưng rưng bảo: "Thẩm Đam Hề, cuối cùng em cũng biết quay đầu, không còn đàn đúm với đám người ngoài xã hội nữa. Em phải biết, em không giống bọn họ."

Đúng vậy, hồi cấp ba tôi từng là một cô nàng tóc vàng hoe.

Hút th/uốc, uống rư/ợu, xăm mình, trốn học... không đá/nh nhau chỉ vì đá/nh không lại.

Nhưng lúc thi chuyển cấp, tôi đứng thứ 14 toàn huyện, được miễn học phí, miễn phí nội trú, đích thân hiệu trưởng lái xe đến đón, c/ầu x/in tôi vào học ngôi trường này để làm rạng danh cho họ.

Đến năm lớp 11, tôi lại trở thành bộ dạng như thế này.

Tại sao ư?

Đẩy cánh cửa ngôi nhà tuổi mười sáu, vang lên vẫn là tiếng bát đĩa va chạm lạch cạch.

Bố thất nghiệp rồi suy sụp, nằm lì ở nhà năm năm trời, mẹ dắt tôi và em trai đi ăn xin nhà ông ngoại.

Chuyện ly hôn được mẹ nhắc đi nhắc lại năm này qua năm khác, cuối cùng đọng lại thành ánh mắt oán đ/ộc nhìn tôi và em trai: "Tất cả là tại bọn mày!"

Tôi cúi người nhặt những mảnh bát đĩa vỡ, bố đ/á thẳng vào đầu tôi: "Mẹ kiếp, nhìn thấy mày tao cứ như nuốt phải ruồi, t/ởm lợm."

Em trai đi ăn tr/ộm sắt vụn bị người ta bắt được t/át hai cái, về nhà lại bị bố treo lên dùng thắt lưng quất.

Tôi mang bảng điểm rá/ch nát tụt xuống thứ 832 toàn khối về, bố đ/á tôi từ cửa nhà ra tận ngã tư đường.

"Thẩm Đam Hề, mày không phải là con người! Giá trị duy nhất của mày là đổi cho tao một khoản sính lễ kha khá!"

Tuổi mười sáu, tôi ngồi bệt dưới đất, lau vết m/áu mũi không sao sạch được.

Khoác trên người bộ quần áo mà mẹ đổi bằng cách cặp kè hết người đàn ông này đến người đàn ông khác.

Tôi ngồi thẫn thờ trên vỉa hè, Cố Duy thời thiếu niên đi tới, đưa cho tôi một chiếc bánh kẹp th!t hấp.

Tôi cắn một miếng, nước mắt liền rơi xuống.

Những chuyện này, giờ nhìn lại dường như chẳng là gì, nhưng đặt lên vai cô bé mười sáu tuổi khi ấy, nó quá nặng nề.

Nhiều người có thể sẽ nói, cứ học hành tử tế đi, quan tâm bố mẹ làm gì, cứ nỗ lực là được. Nhưng những lời an ủi đó, quá nhẹ nhàng.

Sự nuối tiếc của Cố Duy là ánh trăng sáng không thể chạm tới, còn sự nuối tiếc của tôi, nhiều không đếm xuể.

Tôi bước ngang qua Cố Duy và Hứa Vi Vi đang đùa giỡn, Cố Duy có chút mất tự nhiên, bàn tay đang lén nắm lấy vạt áo Hứa Vi Vi vội thu lại, hốt hoảng gọi tôi:

"Này, Thẩm Đam Hề."

Rồi đưa cho tôi một hộp sữa tươi.

Giống hệt như chiếc túi xách hàng hiệu mà anh ta dùng để đuổi khéo tôi sau khi vượt quá giới hạn với nữ nhân viên kia, hay như những tin nhắn anh ta đột ngột gửi cho tôi giữa đêm khuya, bảo rằng anh ta yêu tôi.

Tôi nhận lấy hộp sữa, cười ngọt ngào: "Cảm ơn anh nhé, em chưa bao giờ được uống loại sữa ngon thế này đâu."

Ánh mắt anh ta trở nên dịu dàng: "Vậy sau này ngày nào tớ cũng mang cho cậu."

Thấy chưa, vẫn là sự do dự, thiếu quyết đoán ấy.

Tôi nheo mắt, tỏ vẻ hạnh phúc và sùng bái: "Trời ơi, cảm ơn anh, em chưa từng nghĩ có ngày mình lại hạnh phúc đến thế này."

Cố Duy: ...

Tôi vừa hút sữa vừa đi thẳng. Nhà tôi nghèo mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàu Ngân Hà Không Có Sân Ga

Chương 9
Lần thứ hai gặp lại Hạ Xuyên, anh ấy đã vinh thăng lên chức Thượng tá Không quân của Liên bang, đưa vị hôn thê đến khám sức khỏe tiền hôn nhân. Tôi cúi đầu lật xem tờ giấy khám. "Không có gì khó chịu trong người, tại sao anh lại yêu cầu quét ký ức sâu?" Hạ Xuyên tựa lưng vào ghế. "Dạo này vẫn luôn có một tin đồn." "Ba năm trước có một kẻ khốn nạn đã lừa cả tình lẫn thân tôi, lợi dụng tôi để thăng tiến, rồi gây ra một đống bê bối mờ ám." "Cuối cùng không thể thu dọn tàn cuộc, hắn dứt khoát xóa sạch ký ức của tôi rồi phủi mông bỏ chạy." "Vị hôn thê của tôi sau khi nghe chuyện đã lén khóc sau lưng tôi rất lâu." "Thế nên tôi nghĩ, nếu thật sự có người như vậy, thì nhất định phải lôi ra, băm vằm cho bằng sạch." Ngón tay tôi bất giác co rụt lại. "Chỉ là tin đồn thôi, cớ gì phải bận tâm." "Chính vì là tin đồn, nên lại càng phải điều tra cho rõ ngọn ngành." Nói xong, anh ấy ngồi thẳng dậy khỏi lưng ghế, liếc nhìn tôi một cái. "Đúng rồi bác sĩ Sầm, chúng ta mới gặp nhau lần đầu sao?"
0
8 Tôi có con rồi Chương 12
11 Nỗi Đau Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm