“Anh nói tôi đề nghị chia tay một cách quyết tuyệt, như thể đã sớm chờ đợi một cái cớ, thực ra cũng không sai. Sau ngày hôm đó, tôi cũng phải thừa nhận rằng, cái gai đ/âm vào tim tôi vào mùa tốt nghiệp bảy năm trước, thực chất vẫn chưa từng được rút ra. Trần Diệc Tiêu, tôi không thể không để tâm, anh hiểu không?”
“Tôi biết, tôi biết mà. Quý Nhiễm, là anh sai, anh sai rồi, sai một cách quá đáng.”
Tôi chậm rãi lắc đầu: “Tôi chưa bao giờ trách anh. Khi bị che mắt, tôi quả thực đã trải qua hai năm cuối cấp ba rất vui vẻ. Trần Diệc Tiêu, chính anh là người đã chữa lành cho cái tôi u uất, tự ti đó. Đây dù là một sự hiểu lầm, nhưng cũng là một sự hiểu lầm đẹp đẽ.”
Nhưng sự hiểu lầm đẹp đẽ như vậy, chỉ khi đứng trước tình bạn mới trở nên rung động.
Một khi đã dính dáng đến tình yêu, con người ta sẽ trở nên nh.ạy cả.m và so đo tính toán.
Ít nhất, tôi là như vậy.
Cho nên Trần Diệc Tiêu à, chúng ta không thể nào quay lại được nữa.
Trần Diệc Tiêu không hề đeo bám tôi, trong một khoảng thời gian rất dài, chúng tôi lại c/ắt đ/ứt liên lạc.
Cho đến mùng một Tết năm sau, vừa mở cửa, tôi đã đụng phải vận xui với bà Quý. Giang Đống Hoa tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, đang đứng trước cửa nhà tôi hít sâu lấy hơi tập cười.
“Giang Nhiễm, Quý Hà, chúc mừng năm mới…”
Bà Quý lạnh lùng nhìn Giang Đống Hoa, khẽ hừ một tiếng: “Cút.”
“Quý Hà, cô…”
Giang Đống Hoa “chậc” một tiếng, giữa mày ẩn chứa sự mất kiên nhẫn, nhưng lời đến đầu môi lại nuốt ngược trở vào.
Rất rõ ràng, lúc này ông ta đang cần nhờ vả chúng tôi.
Giang Đống Hoa quay sang nhìn tôi: “Giang Nhiễm, bố có chuyện muốn nói với con.”
Tôi cũng dùng giọng điệu y hệt bà Quý, khẽ mấp máy môi: “Cút.”
Đến lúc này, nụ cười trên mặt Giang Đống Hoa hoàn toàn không giữ nổi nữa: “Giang Nhiễm, bố là bố của con!”
“Ông còn mặt mũi nhắc đến chuyện ông là bố nó sao? Giang Đống Hoa, lúc tôi vào tù ông ở đâu? Tôi không dám xa xỉ c/ầu x/in ông giúp tôi một tay, nhưng còn Tiểu Nhiễm thì sao? Những năm qua nó cô đ/ộc một mình, ông đã bao giờ quan tâm đến nó chưa? Bây giờ biết nó thành đạt, muốn đến chia phần sao? Tôi nói cho ông biết, đừng có mơ! Cả hai chúng ta đều không xứng làm cha mẹ, đều không xứng nhận được sự tha thứ của Tiểu Nhiễm!”
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, bà Quý nhắc đến chuyện năm đó trước mặt tôi.
Bà ngồi tù bảy năm, mỗi lần tôi vào thăm, bà đều vui vẻ chia sẻ những “chuyện thú vị” trong tù với tôi.
Sau khi ra tù, bà cũng tận hưởng cuộc sống tự do hết mình, không nhảy múa ở quảng trường thì lại đi đá/nh mạt chược, ngày nào cũng ăn mặc xinh đẹp, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ.
Nhưng cả tôi và bà đều biết, trong lòng chúng tôi có một nơi đen tối không đáy.
Năm thứ hai sau khi ly hôn, bà Quý đã kết hôn với người đàn ông mà bà chưa gặp quá năm lần.
Tôi từng có lúc tưởng rằng, ngay cả bà Quý cũng đã bỏ rơi tôi.
Dù bà vẫn mang tôi theo bên mình, nhưng cảm giác thuộc về gia đình trong lòng tôi đã sớm không còn nữa.
Cho nên trong một thời gian rất dài, tôi nổi lo/ạn, trầm mặc, cơ bản là không nói chuyện với bà Quý.
Cho đến khi người đàn ông mà tôi gọi là “chú” b/ắt n/ạt tôi, tôi mới suy sụp gào thét gọi “Mẹ”.
Bà Quý vì bảo vệ tôi nên mới ngộ sát người chồng sau đó của bà, nhưng để bảo toàn danh dự cho tôi, bà chỉ hướng mâu thuẫn ra ngoài về việc vợ chồng bất hòa.
Sau đó, cả hai chúng tôi đều ngầm hiểu cố gắng lờ đi chuyện này, nhưng sự xuất hiện của Giang Đống Hoa đã khiến tất cả sự lạc quan, cởi mở của bà Quý vỡ vụn trong chớp mắt.
Lúc này bà đang nắm ch/ặt tay, giọng r/un r/ẩy, đầy c/ăm phẫn nhìn Giang Đống Hoa.
Mà kẻ thủ á/c h/ủy ho/ại cuộc đời bà lại cười kh/inh bỉ: “Tôi cần phải trông cậy vào Giang Nhiễm sao? Tôi chỉ cần Giang Nhiễm không gây khó dễ cho tôi là được. Giang Nhiễm, rốt cuộc con đã nói gì với Trần Diệc Tiêu? Việc phá hỏng sự hợp tác giữa bố và nhà họ Trần có lợi ích gì cho con?”
Hóa ra là vì chuyện này mà đến c/ầu x/in tôi.
Nhưng tôi không hề làm gì cả.
Cũng sẽ không làm gì vì ông ta.
Tôi không thèm để ý đến Giang Đống Hoa, chỉ nghiêng người nắm lấy tay bà Quý, khẽ nói: “Thôi kệ đi mẹ, lát nữa chúng ta ra ngoài sau. Có những kẻ biết tr/ộm chó mà không biết xích lại, để mặc con chó chạy đến tận cửa nhà chúng ta sủa bậy.”
“Giang Nhiễm, con nói ai là chó đấy?!”
Tôi vừa định quay người, cổ tay đã bị Giang Đống Hoa nắm ch/ặt, tiếp đó là giọng nói tức gi/ận đến mất kiểm soát của ông ta n/ổ tung bên tai tôi: “Giang Nhiễm, hôm nay con nhất định phải nói rõ với Trần Diệc Tiêu, công ty của bố không liên quan gì đến con, con sẽ không gây khó dễ trong đó.”
“Buông tay ra.”
Tôi chưa kịp nói hết câu, bà Quý đã không thể nhịn được nữa, quay người t/át Giang Đống Hoa hai cái, đá/nh cho ông ta loạng choạng lùi lại, va mạnh vào tường rào.
Tôi vốn dĩ đang nhìn theo hướng Giang Đống Hoa để thưởng thức sự thảm hại của ông ta, nhưng ánh mắt lại vượt qua Giang Đống Hoa, rơi vào Trần Diệc Tiêu vừa bước xuống từ chiếc Maybach đỗ trước cửa nhà tôi.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, anh đi thẳng về phía tôi.
Sau đó anh đứng lại trước mặt tôi, quay người, che chở tôi ở phía sau: “Tổng giám đốc Giang, bây giờ tôi chỉ mới dừng sự hợp tác giữa hai nhà chúng ta thôi. Nếu ông còn làm lo/ạn nữa, tôi không dám đảm bảo sẽ không liên kết với những người khác để đối phó với ông.”
“Diệc Tiêu, gia đình là gia đình, kinh doanh là kinh doanh, không cần thiết phải đá/nh đồng cả hai chứ?”