Có một lần, bà ta chống cái bụng bầu đến Tây khoảnh viện, ngồi trên sập, bảo tôi bóc nhãn cho bà ta.
Tôi bóc xong, đặt vào đĩa rồi đưa tới.
Bà ta không nhận, chỉ cười.
"Bảo Châu à, đợi con của ta chào đời, gia sản nhà họ Cố này e là phải phân chia lại một chút rồi."
Tay tôi khựng lại.
Bà ta nói tiếp: "Cái thân già này của cha con còn trụ được mấy năm nữa? Các anh con dù có bản lĩnh đến đâu, cũng không chống lại được việc cha con cưng chiều con út."
"Mày là đứa con gái, thì trông mong được cái gì?"
Tôi cúi đầu tiếp tục bóc nhãn, không nói gì.
Bà ta đưa tay ra, bóp ch/ặt lấy cổ tay tôi, móng tay cắm sâu vào da th!t.
"Bóc xong rồi, thì đặt xuống đất."
Tôi ngước mắt nhìn bà ta.
Trên khuôn mặt đầy khí đen bao phủ ấy, chỉ có đôi mắt là sáng lên một cách đ/áng s/ợ.
"Tao bảo, đặt xuống đất."
Tôi xếp từng quả nhãn vào đĩa, rồi đặt đĩa xuống dưới chân bà ta.
Bà ta cúi đầu nhìn một cái, hài lòng mỉm cười.
"Thế mới là đứa trẻ hiểu chuyện."
Rồi bà ta đứng dậy, dùng chân đ/á đổ cái đĩa.
Nhãn lăn lóc khắp sàn.
Bà ta nói: "Ban cho mày đấy, nhặt lên mà ăn đi."
Khi tôi quỳ xuống đất để nhặt, làn khí đen trên người bà ta đậm đến mức gần như hóa thành một vũng mực đặc.
Tôi nghe thấy tiếng bà ta khẽ cười trên đầu mình.
Tiếng cười ấy, vừa nhọn vừa mảnh, như kim đ/âm vào tai.
Còn tôi thì đếm ngược từng ngày trong lòng.
Tiệc gia đình đêm Trung thu, rất nhanh đã tới.
Ngày bà Thẩm lâm bồn, chính là nửa tháng trước Trung thu.
Bà ta sinh được một bé trai.
Trên dưới nhà họ Cố vui mừng khôn xiết, cha bày tiệc suốt ba ngày ở chính đường.
Cả thành đều biết ông Cố có con khi đã muộn, quý giá không sao kể xiết.
Các anh cũng rất vui, dù sao đó cũng là em trai mình.
Bà Thẩm hết cữ, vừa kịp lúc dự tiệc Trung thu.
Đây là sự kiện lớn đầu tiên sau khi bà ta sinh con, bà ta chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, muốn nhân dịp tiệc gia đình mà thể hiện bản thân một phen.
Ngày Trung thu, phủ họ Cố giăng đèn kết hoa.
Bảy người anh đều đã về đủ.
Anh cả từ nơi xa trở về, anh hai, anh ba, anh tư, anh năm, anh sáu, anh bảy, không thiếu một ai.
Ngồi chật kín cả bàn.
Bà Thẩm ăn vận lộng lẫy, ôm con ngồi cạnh cha, khuôn mặt cười ôn nhu như nước, như người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Cha nâng chén, mặt mày rạng rỡ: "Hôm nay Trung thu, cả nhà đoàn tụ, lại thêm thành viên mới, là chuyện đại hỷ của nhà họ Cố."
Các anh lần lượt nâng chén.
Cha nhìn về phía tôi, vẫy tay: "Bảo Châu, lại đây, ngồi cạnh cha."
Tôi không cúi đầu nghịch ngọc bội như thường ngày nữa.
Tôi đứng dậy, đi đến bên cạnh cha, rồi leo lên đùi ông.
Nụ cười của bà Thẩm cứng đờ trong giây lát.
Có lẽ bà ta không ngờ rằng, một đứa trẻ "không hiểu chuyện" như tôi lại có hành động này vào lúc đó.
Cha cũng ngẩn người một chút, nhưng nhanh chóng mỉm cười, một tay ôm tôi, một tay nâng chén.
"Bảo Châu của chúng ta hôm nay vui lắm phải không?"
Tôi nhìn bàn tiệc đầy ắp thức ăn, nhìn khuôn mặt của bảy người anh, nhìn làn khí đen trên người bà Thẩm đang đậm đến mức sắp nhỏ xuống.
Rồi tôi quay đầu lại, dùng chất giọng trẻ con, ngây thơ vô số tội của mình, chậm rãi nói một câu:
"Đợi khi con của ta chào đời, bảy người con trai của ông, một kẻ cũng đừng hòng sống sót."
Cả sảnh đường lặng ngắt như tờ.
Chén rư/ợu trong tay cha lơ lửng giữa không trung.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi.
Khuôn mặt bà Thẩm trong chớp mắt trắng bệch không còn giọt m/áu.
Bảy người anh cũng sững sờ.
Tôi nghiêng đầu, dùng đúng tông giọng mà bà Thẩm quen thuộc nhất, nói thêm một câu:
"Gia sản nhà họ Cố này, sớm muộn gì cũng là của con trai ta."
"Mày là đứa con gái, thì trông mong được cái gì?"
Đôi môi bà Thẩm run lên bần bật.
"Bảo Châu... con... con đang nói bậy bạ gì thế?"
Tôi không thèm để ý đến bà ta.
Tôi tiếp tục dùng chất giọng ôn nhu, ẩn chứa nụ cười của bà ta, từng câu từng chữ nói ra:
"Cái thân già này của cha con còn trụ được mấy năm nữa?"
"Các anh con dù có bản lĩnh đến đâu, cũng không chống lại được việc cha con cưng chiều con út."
"Một đứa trẻ năm tuổi, gặp chút t/ai n/ạn, chẳng ai nghi ngờ đâu."
Mỗi một câu nói ra, mặt bà Thẩm lại trắng thêm một phần.
Đến câu cuối cùng, cả người bà ta đã r/un r/ẩy đến mức không ngồi vững được nữa.
Còn bảy người anh, như bị đóng đinh vào ghế, không một ai cử động.
Tay cha bắt đầu r/un r/ẩy.
Ông đặt tôi xuống khỏi đầu gối, ngồi xổm trước mặt tôi, giọng khàn đặc không còn giống giọng ông nữa.
"Bảo Châu, những lời này, là ai nói với con?"
Tôi giơ tay lên, chỉ thẳng vào bà Thẩm.
"Bà ta nói."
Bà Thẩm vùng đứng dậy, đứa bé trong lòng bị dọa cho khóc thét lên.
"Lão gia! Bảo Châu con bé... con bé bị ai xúi giục rồi! Sao thiếp có thể nói những lời như vậy! Thiếp thương nó còn không hết..."
Bà ta khóc, nước mắt lã chã, trông thật đáng thương.
Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi quay người lại, đối mặt với bảy người anh, dùng chính câu nói mà anh năm đã nói với tôi ngày hôm đó, bằng giọng trẻ con nói:
"Bảo Châu, đợi lúc nào em muốn nói, cứ tìm anh năm bất cứ lúc nào."
Thân hình anh năm chấn động dữ dội.
Rồi tôi nhìn anh tư, dùng tông giọng của anh ấy nói:
"Mùi hương liệu này nồng quá, trẻ con không ngửi được đâu."
Khuôn mặt anh tư lập tức tái mét.
Anh ba đứng bật dậy.
Nắm đ/ấm của anh sáu đã siết ch/ặt.
Anh bảy nhỏ tuổi nhất, hốc mắt đã đỏ hoe.