Một kế không thành, họ lại đến trước cổng công ty giăng biểu ngữ.
Bố tôi báo cảnh sát ngay lập tức.
Cả nhà đó cuối cùng mới chịu yên ổn.
Nửa năm sau, chú tôi vòng vo nhờ người nhắn tin rằng bà nội đang lâm b/ệnh nặng.
Trong video, bà không còn vẻ hống hách ngày thường, trông vô cùng tiều tụy.
"Thằng cả, là mẹ hồ đồ, không nên ép con như thế."
Bà rơi nước mắt, lảo đảo quỳ xuống trước màn hình.
"Mẹ chỉ có một yêu cầu, là trước khi ch*t được gặp lại cả nhà con một lần."
"Nếu không mẹ ch*t không nhắm mắt!"
Bố tôi mím ch/ặt môi, không nói một lời.
Có thể thấy, tâm trí ông đã có phần d/ao động.
May mà mẹ tôi là người thấu tình đạt lý.
"Chúng ta về cùng anh một chuyến đi!"
Ánh mắt bố nhìn mẹ tràn đầy sự cảm kích.
Tuy nhiên, để đề phòng bất trắc, lần này chúng tôi đưa theo bốn "anh họ bên nhà ngoại" đi cùng.
12.
Nhưng về đến nhà mới phát hiện, bà nội chẳng hề bị b/ệnh gì cả.
Bố tôi tức gi/ận muốn bỏ đi ngay lập tức.
Nhưng bị bà nội chặn lại.
"Thằng cả, lòng con tà/n nh/ẫn thật đấy! Chẳng lẽ thật sự đợi đến lúc mẹ ch*t mới chịu quay về sao?!"
Cả gia đình chú cũng ở bên cạnh khuyên nhủ.
"Trước đây là do chúng tôi làm không đúng, nhưng chúng tôi biết sai rồi."
"Người một nhà cả mà, đừng làm cho căng thẳng quá."
Đặc biệt là thím, đối với tôi cực kỳ ân cần, thậm chí còn định quỳ xuống xin lỗi.
"Thím cũng chỉ là quan tâm cháu, chỉ là phương pháp không đúng thôi. Để thím dập đầu xin lỗi cháu được không?"
Tôi vội vàng tránh sang một bên, không nhận cái lễ lớn này của bà ta.
Bố tôi hừ lạnh.
"Thôi đi, đừng có giả nhân giả nghĩa nữa! Nếu không phải có người đi cùng, Viện Viện suýt chút nữa đã bị người ta b/ắt n/ạt rồi!"
Thím cứng đờ người.
Bố đã biết chuyện xảy ra với tôi, h/ận không thể băm vằm thím ra trăm mảnh.
Giờ đây có thể ngồi đây nói chuyện tử tế đã là nể mặt bà nội lắm rồi.
Cuối cùng vẫn là bà nội đứng ra giảng hòa.
"Đã đến rồi thì ăn với nhau bữa cơm, ngủ lại một đêm rồi hãy đi."
Bố còn muốn nói gì đó, nhưng bà nội rất mạnh mẽ, không cho phép từ chối.
"Mẹ làm chủ, cứ quyết định thế đi!"
Bà liếc mắt nhìn La Xuân Phương.
"Còn ngẩn người ra đó làm gì? Còn không mau đi nấu cơm?!"
La Xuân Phương cúi đầu, xoa cái bụng hơi nhô lên, không hề di chuyển.
Tuy đám cưới diễn ra rất tệ hại, nhưng La Xuân Phương và em họ cuối cùng vẫn kết hôn.
Vì tiền sính lễ đã tiêu hết vào em trai cô ta, căn bản không trả lại được.
Tuy đã kết hôn, nhưng hai người họ đã nảy sinh mâu thuẫn, cuộc sống thường ngày cũng luôn cơm không lành canh không ngọt.
Lần đầu gặp mặt, cô ta tuy không phải đại mỹ nhân nhưng cũng là một cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Giờ đây chỉ là một người đàn bà nông thôn mặt mũi lem luốc.
Rõ ràng cuộc sống của cô ta không hề dễ dàng.
Mang th/ai 5 tháng rồi vẫn phải làm việc.
Mẹ tôi thấy không đành lòng.
"Sao có thể để bà bầu làm việc chứ? Để mẹ và Viện Viện đi!"
Thím lập tức chặn trước mặt chúng tôi.
"Thế thì không được! Mọi người hiếm khi về một lần, là khách! Sao có thể để khách động tay động chân?"
Bà nội cũng hùa theo: "Mọi người nghỉ ngơi đi, nó một mình là đủ rồi!"
Nói đoạn, bà lườm La Xuân Phương một cái sắc lẹm.
"Còn không mau đi?!"
La Xuân Phương đỡ bụng, răm rắp đi vào bếp.
Tôi và mẹ nhìn nhau.
Trước đây mỗi lần về nhà, họ luôn sai bảo tôi làm việc, không bao giờ để tôi rảnh rỗi một giây.
Chẳng lẽ họ thực sự thay tính đổi nết?
Nhưng chưa kịp để tôi suy nghĩ kỹ, thím đã nói muốn đưa chúng tôi vào phòng nghỉ ngơi.
Vừa mở cửa phòng, một mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi, tôi và mẹ không khỏi nhíu mày.
Thím gượng cười: "Có một thời gian không có ai ở, nên có mùi ẩm mốc."
"Nhưng ga giường và vỏ chăn đều mới cả, hai người nằm nghỉ một lát đi."
Mẹ tôi khách sáo nói: "Thím cũng ngồi xuống nghỉ cùng đi!"
Thím lập tức nhảy dựng lên, đứng cách xa cái giường.
"Đã trải giường đặc biệt cho hai người rồi, thím không ngồi đâu."
Nói đoạn, bà mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc khăn mặt được bọc trong túi nilon.
"Biết hai người người thành phố cầu kỳ, cả khăn mặt cũng là mới, đặc biệt chuẩn bị cho hai người đấy!"
"Cứ yên tâm dùng nó rửa mặt nhé!"
Tôi và mẹ nhìn nhau, đều cảm thấy có điều kỳ lạ.
Trước hết là lừa chúng tôi về, còn đặc biệt nhấn mạnh là phải đưa cả mẹ tôi theo.
Tiếp đến là không cho chúng tôi vào bếp, cũng không cho chúng tôi giao tiếp với La Xuân Phương.
Sau đó là chuẩn bị riêng ga giường và khăn mặt mới cho chúng tôi, bản thân lại rất cẩn thận, không chạm vào dù chỉ một chút.
Cảm giác như muốn tóm gọn cả nhà chúng tôi vậy!
Nhân lúc thím không để ý, tôi khẽ nhắc mẹ: "Đồ ăn, thức uống, cả ga giường và khăn mặt, đều đừng chạm vào! Con đi xem xem họ đang giở trò q/uỷ gì!"
Mẹ tôi hiểu ý, thay tôi giữ chân thím.
Còn tôi lấy cớ đi ra ngoài m/ua đồ ăn chín, đưa La Xuân Phương ra xe.
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
"Nhà Lưu Vĩ định làm gì?"
Tôi ra hiệu cho vệ sĩ, hai gã vệ sĩ cao to vạm vỡ lập tức kẹp La Xuân Phương vào giữa.
La Xuân Phương vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
"Tôi không biết cô đang nói gì."
Tôi mỉm cười.
"Chỉ cần cô chịu nói, tôi sẽ cho cô 40 vạn."
Ánh mắt La Xuân Phương sáng lên, rõ ràng là đã động lòng.
Tôi dụ dỗ.
"Đây là 40 vạn đấy, hoàn toàn là tiền của riêng cô, cô có thể cầm lấy làm bất cứ việc gì."