"Để bày tỏ thành ý, từ nay mỗi buổi chúng ta trả cháu 200 tệ tiền học phí, thế nào? Đối với cháu đó là một khoản tiền khổng lồ rồi đúng không? Cháu đi đâu tìm được nhà hào phóng như chúng ta, nhưng bác cũng có điều kiện, bắt buộc phải đào tạo Ân Hân đỗ vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại."

Bà ta đi/ên rồi.

Bây giờ cách kỳ thi đại học chưa đầy hai tháng, ngay cả người đứng đầu khối cũng chẳng dám đảm bảo chắc chắn đỗ vào trường danh tiếng.

Còn bày đặt 200 tệ tiền lớn, tưởng ai cũng chưa từng thấy tiền giống bà ta chắc?

Thấy tôi không nói gì, bà ta tưởng tôi đồng ý, thím thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu ra vẻ bề trên: "Đều là người một nhà, con chắc chắn cũng hy vọng Ân Hân có thể kế thừa y bát của con, đúng không? Hơn nữa Thính Vũ à, con cũng không phải là không có lỗi gì, nếu không phải tại con lúc trước nói đi là đi, thành tích của Ân Hân cũng không đến mức tụt dốc nhanh như vậy, theo bác thì 200 tệ này con còn chẳng nên nhận ấy chứ."

Tôi nhếch mép, cười như không cười.

"Thế này không đúng nhỉ, Ân Hân học giỏi là do thiên tư của nó tốt, cháu không dám tự tâng bốc mình, sao bây giờ thành tích lại tệ đi? Sao, thiên tư biến mất rồi? Thiên tài biến thành kẻ ng/u ngốc à?"

Thím gi/ận tím mặt: "Hạ Thính Vũ! Bác khuyên con biết điều thì nhận lấy, đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

"Người được đằng chân lân đằng đầu là bác mới đúng." Tôi cười lạnh một tiếng, đóng sầm cửa lại, "Cháu nói lần cuối, muốn cháu quay lại, không đời nào! Không đi nữa thì cháu báo cảnh sát đấy!"

Người hiền bị b/ắt n/ạt, đối mặt với loại người không biết x/ấu hổ thì phải trưng ra cái bộ mặt "x/é rá/ch da mặt" để đối phó.

Chú thím lại cuống lên, vừa đ/ập cửa vừa gọi tên tôi, chỉ là tôi không thèm để tâm đến nữa.

Thế là tiếng c/ầu x/in lại biến thành những lời ch/ửi rủa khó nghe.

Họ chưa bao giờ thực sự cho rằng mình sai, đến tận bây giờ vẫn đang mơ giấc mộng hão huyền được hưởng thành quả mà không cần bỏ công sức.

Bản năng mách bảo tôi hai người này tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.

Quả nhiên.

Một tuần sau, một tin đồn về việc sinh viên Thanh Hoa cặp kè đại gia lan truyền chóng mặt.

Đột nhiên có người ra vẻ hiểu biết tiết lộ trên mạng: nói rằng một cô gái trẻ thường xuyên đi xe sang trong khu chung cư nào đó thực chất là tiểu tam của một đại gia nào đó, dựa vào việc làm gia sư cho phú nhị đại để tìm cơ hội trèo cao.

Chỉ đích danh tôi rồi còn gì.

Dùng mông nghĩ cũng biết là ai tung tin đồn.

Tổng giám đốc Bùi tức đến mức không chịu nổi: "Người gì đâu mà lạ, cô Hạ ngày nào cũng chỉ đi từ nhà cô đến nhà tôi, không ai trong sạch hơn cô nữa!"

Bà ấy nói muốn mời luật sư cho tôi, tôi ngược lại khuyên bà ấy đừng vội:

Đợi dư luận lên men thêm chút nữa, rồi hãy bắt trọn một mẻ.

Vì người viết tin nhắn này chỉ đích danh quá rõ ràng, rất nhanh đã có người giải mã được vị phú nhị đại đó chính là Bùi Chi Kỳ.

Bùi Chi Kỳ không quản ngại phiền hà đi thanh minh cho tôi khắp trường.

Ngày hôm nay, tôi ngồi xe Bentley đến đón Bùi Chi Kỳ tan học, vừa xuống xe đã cảm nhận được những ánh mắt chỉ trỏ không mấy thiện cảm từ khắp mọi nơi.

"Chính là cô ta, còn dám đến trường, thật không biết x/ấu hổ..."

Những người đó tưởng tôi sẽ vì thế mà x/ấu hổ nh/ục nh/ã, không ngờ tôi đi thẳng về phía đám đông.

"Người các người vừa nói đến là tôi sao?"

Có người x/ấu hổ đến mức không chịu nổi, liên tục cúi đầu muốn bỏ chạy.

Có người thì kh/inh bỉ đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới: "Nói cô thì sao? Đây là trường quý tộc, không chào đón người phẩm hạnh không đoan chính!"

Tôi bình tĩnh đáp trả từng người một: "Ồ vậy sao? Các người nghe được từ đâu, nghe ai nói, có bằng chứng x/ác thực không?"

Mấy người đó dù không đưa ra được bằng chứng, nhưng cũng không muốn thừa nhận mình sai.

Đúng lúc tan học, trước cổng trường đông đúc người qua lại, đột nhiên có người giơ cao loa.

"Tên của hồ ly tinh là Hạ Thính Vũ! Mọi người đừng tha cho cô ta!"

Chú thím cố hết sức chen vào trước mặt tôi, vây ch/ặt lấy tôi, trong tay còn giương cao biểu ngữ phóng đại: "Thưa các quý ông quý bà, chính là cô ta!"

"Không có tư cách sư phạm, đồ tiểu tam không biết x/ấu hổ!"

Trước mặt bao nhiêu người, thím thao thao bất tuyệt nói về việc tôi hám tiền hám của thế nào, vốn đã đồng ý dạy kèm cho em họ nhưng chê ít tiền nên lật lọng, khiến thành tích của em họ tụt dốc không phanh, bản thân thì quay đầu mượn danh nghĩa gia sư để làm tiểu tam cho đại gia, thật là bị trời đá/nh thánh đ/âm.

Bùi Chi Kỳ vừa tan học nghe thấy thì sững sờ, vội vàng xông vào đám đông giải thích: "Bác gái, bác là ai thế?"

"Cô Hạ là gia sư của cháu, cô ấy là người thế nào cháu còn không biết sao? Mẹ cháu tin tưởng nhân phẩm của cô ấy nhất, cô Hạ sao có thể làm tiểu tam được."

Thím nhìn em ấy với vẻ đ/au lòng, như thể đang nhìn một đứa trẻ ngốc bị người ta b/án mà còn giúp người ta đếm tiền: "Con ơi! Chuyện người lớn con không hiểu đâu, con ranh này chắc chắn là dựa vào việc lấy lòng mẹ con để câu dẫn bố con đấy, tuyệt đối đừng để nó lừa! Nó là một người đàn bà hư hỏng."

Bùi Chi Kỳ nghe xong ngơ ngác.

Từ nhỏ bố mẹ đã ly hôn, trong nhà đến cả người giúp việc cũng là nữ, em lấy đâu ra bố?

Khi thấy bố tôi xuất hiện, tôi đã có một thoáng bàng hoàng.

Chỉ thấy bố tôi đứng kiên định bên cạnh chú, nhìn tôi đầy thất vọng:

"Tiểu Vũ, con vẫn còn chê bố mất mặt vì con chưa đủ sao? Còn không mau cút về nhà đi."

Tôi quả thực sẽ không còn bị sự không phân biệt phải trái của bố làm tổn thương nữa, nhưng ông ấy u mê đến mức này, tôi rất khó để không tức đến bật cười:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàu Ngân Hà Không Có Sân Ga

Chương 9
Lần thứ hai gặp lại Hạ Xuyên, anh ấy đã vinh thăng lên chức Thượng tá Không quân của Liên bang, đưa vị hôn thê đến khám sức khỏe tiền hôn nhân. Tôi cúi đầu lật xem tờ giấy khám. "Không có gì khó chịu trong người, tại sao anh lại yêu cầu quét ký ức sâu?" Hạ Xuyên tựa lưng vào ghế. "Dạo này vẫn luôn có một tin đồn." "Ba năm trước có một kẻ khốn nạn đã lừa cả tình lẫn thân tôi, lợi dụng tôi để thăng tiến, rồi gây ra một đống bê bối mờ ám." "Cuối cùng không thể thu dọn tàn cuộc, hắn dứt khoát xóa sạch ký ức của tôi rồi phủi mông bỏ chạy." "Vị hôn thê của tôi sau khi nghe chuyện đã lén khóc sau lưng tôi rất lâu." "Thế nên tôi nghĩ, nếu thật sự có người như vậy, thì nhất định phải lôi ra, băm vằm cho bằng sạch." Ngón tay tôi bất giác co rụt lại. "Chỉ là tin đồn thôi, cớ gì phải bận tâm." "Chính vì là tin đồn, nên lại càng phải điều tra cho rõ ngọn ngành." Nói xong, anh ấy ngồi thẳng dậy khỏi lưng ghế, liếc nhìn tôi một cái. "Đúng rồi bác sĩ Sầm, chúng ta mới gặp nhau lần đầu sao?"
0
9 Tôi có con rồi Chương 12
11 Nỗi Đau Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm