“Nếu hôm nay con không nói toạc ra những điều này, có phải bố vẫn muốn tiếp tục b/ắt n/ạt mẹ con không?”
Bố tôi im lặng, không nói thêm lời nào.
Tôi cầm mảnh chai vỡ chỉ thẳng ra cửa.
“Hai người cút ngay cho con, nếu chậm trễ một giây nữa, con sẽ không để hai người yên đâu.”
Bố tôi không dám làm càn nữa, kéo Vương Tiểu Quyên đi ra ngoài. Vương Tiểu Quyên còn định nói gì đó, nhưng bị bố tôi trừng mắt một cái nên cũng ngoan ngoãn im lặng.
Mẹ tôi gi/ật lấy mảnh chai vỡ từ tay tôi, cười khổ lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
“Miểu Miểu lớn thật rồi, đã biết bảo vệ mẹ rồi.”
Mẹ tôi vừa rồi đã nghe hết những lời tôi nói, xem ra việc Vương Tiểu Quyên mang th/ai con của bố tôi không khiến bà ngạc nhiên cho lắm.
Tôi cầm chổi quét dọn những mảnh vỡ trên sàn, rồi lên lầu thu dọn hết đồ đạc của Vương Tiểu Quyên ném ra ngoài cửa.
Nhìn chiếc ghế sofa chướng mắt, tôi gọi dịch vụ thu gom đến vứt bỏ luôn.
Đột nhiên phòng khách trở nên trống trải. Tôi ở nhà không nhiều mà còn cảm thấy khó chịu, huống chi là mẹ.
Định vào bếp an ủi mẹ, thì thấy bà đã bưng hai bát mì trứng ra ngoài.
Ngửi mùi mì thơm phức, sống mũi tôi cay cay.
“Loay hoay cả tối rồi, Miểu Miểu chắc cũng đói rồi nhỉ, ăn cùng mẹ một chút.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ, gắp sợi mì thổi nhẹ.
“Mẹ vẫn chưa ăn tối ạ?”
“Ừ, mẹ chưa ăn, đợi Miểu Miểu về cùng ăn.”
Vừa ăn, tôi vừa thấy nước mắt mẹ rơi xuống bát mì.
“Miểu Miểu à, mẹ muốn ly hôn với bố con.”
Tôi khẽ đáp: “Dù mẹ quyết định thế nào, con cũng ủng hộ mẹ.”
Cuối cùng mẹ cũng đã thông suốt.
Bao nhiêu năm bị bố tôi thao túng tâm lý (PUA), bà gần như đã mất đi ý thức và suy nghĩ của riêng mình.
Nhưng chỉ cần bà muốn thay đổi, mọi thứ vẫn còn kịp.
“Thực ra bố con trước kia không phải như vậy, ông ấy đối xử với mẹ rất tốt, nhưng dần dần về sau mới thay đổi.”
“Trước khi cưới, ông ấy hứa rằng sau khi kết hôn vẫn có thể tiếp tục đi làm, nhưng rồi ông nội đột ngột đổ b/ệnh, mẹ đành từ chức. Việc nhà ngày càng nhiều, chuyện công việc của mẹ cũng chẳng còn ai nhắc tới nữa.”
“Sau này, vết son trên áo bố con ngày càng nhiều. Lúc đó mẹ đã muốn ly hôn, nhưng bà ngoại lại khuyên rằng đàn ông ai cũng thế, bố con vẫn còn coi là được rồi. Ly hôn xong mẹ biết đi đâu? Huống hồ lúc đó con còn quá nhỏ.”
Ánh sáng trong mắt mẹ dần lụi tàn.
“Mẹ ở nhà, bố con và Vương Tiểu Quyên còn biết giữ ý tứ một chút, không ngờ họ lại dám làm càn ngay trước mặt con. Con mới bao nhiêu tuổi chứ, làm sao có thể để con chứng kiến chuyện này?”
“Mẹ đi m/ua sắm về, thấy bố con đang hầm canh cho cô ta. Mẹ gả cho ông ấy hơn hai mươi năm, ngay cả khi mẹ ốm, ông ấy cũng chưa từng hầm cho mẹ một lần, giờ lại bắt mẹ chăm sóc cho nhân tình của ông ấy.”
Sự nhẫn nhịn và lùi bước của bà hết lần này đến lần khác chỉ khiến bố tôi được đà lấn tới. Sự kìm nén bao năm qua cuối cùng đã bị đá/nh gục bởi một bát canh.
Tôi lấy album ảnh từ trong tủ, chỉ vào bức ảnh mẹ mặc sườn xám chụp cùng khách nước ngoài.
“Mẹ, mẹ nhìn xem mẹ đẹp biết bao, người ta đều nói con giống mẹ nên mới xinh đẹp thế này.”
Mẹ xoa xoa bức ảnh, luyến tiếc nói: “Đây là lần đầu tiên mẹ đi nước ngoài đàm phán kinh doanh, lúc đó đặc biệt căng thẳng, vì dù sao cũng là lần đầu mà.”
Lật đến ảnh cưới, bố mặc vest cầm nhẫn quỳ một chân, mẹ mặc váy cưới trắng muốt cười tươi như hoa.
Khi đó, mắt mẹ sáng như sao trời, mắt bố cũng tràn đầy tình cảm.
Thế nhưng cuối cùng, người đẹp kinh diễm ấy lại trở thành người nội trợ lặng lẽ trong nhà tù hôn nhân.
Trước khi đi ngủ, tôi đã lấy được báo cáo ADN của bố và đứa trẻ trong bụng Vương Tiểu Quyên. Kết quả đúng như dự đoán.
Cộng thêm video thân mật của họ, tôi có thể giành được rất nhiều lợi thế cho mẹ.
Phải cho ông ta biết hậu quả của việc phản bội mẹ tôi!
Còn Vương Tiểu Quyên, cô ta cũng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu!
Vừa xuống lầu, tôi đã nghe thấy tiếng bố.
“Chuyện hôm qua bố không tính toán với Miểu Miểu nữa, hôm nay bố đưa Tiểu Quyên về rồi, từ nay chúng ta là một nhà.”
Mẹ tôi liếc nhìn họ một cái rồi quay vào bếp nấu cơm.
Vương Tiểu Quyên đắc ý nhìn mâm cơm thịnh soạn trên bàn.
“Chị họ, chị làm mâm cơm này vất vả rồi, có cần em giúp gì không?”
Bố tôi ngăn cô ta lại.
“Em đang mang th/ai, trong bếp nhiều khói dầu, đừng vào.”
Tôi vừa xoay cây gậy bóng chày trên tay vừa thong thả đi xuống lầu.
Vương Tiểu Quyên sợ hãi trốn sau lưng bố, trừng mắt nhìn tôi.
Bố tôi vỗ nhẹ lưng cô ta, quát lớn: “Con lại muốn làm gì? Hôm nay mà dám động tay động chân thì bố đá/nh ch*t con!”
Mẹ tôi đặt món cuối cùng lên bàn, thản nhiên nói: “Ăn cơm thôi.”
Bố tôi ngồi vị trí chủ tọa, Vương Tiểu Quyên cư/ớp mất chỗ ngồi thường ngày của mẹ, mẹ tôi liền ngồi cạnh tôi, cách xa họ.
Cả nhà tôi đều quen ăn đồ Quảng Đông, thanh đạm và tốt cho sức khỏe.
Vương Tiểu Quyên khiêu khích lên tiếng: “Chị họ, món chị làm nhạt quá, con trai trong bụng em không muốn ăn.”
Bố tôi cau mày, bất mãn nhìn mẹ tôi.