Tôi ngồi trước bàn, cúi đầu, đang viết gì đó.
Thời gian là ngày 10 tháng 1 năm 2025.
Hôm qua.
Có người đứng ở cửa phòng ngủ của tôi, chụp ảnh tôi.
Còn tôi, không hề hay biết.
Người đó là ai?
Là Chu Hải sao?
Hắn đã vào đây?
Hắn có chìa khóa.
Hắn đứng sau lưng tôi, chụp ảnh.
Tôi đang cúi đầu viết chữ.
Không ngẩng đầu lên.
Không phát hiện ra.
Hắn đứng đó bao lâu?
Hắn nhìn tôi bao lâu?
Hắn đứng gần tôi đến mức nào?
Tôi không biết.
Tôi không biết gì cả.
Bởi vì tôi không phải là tôi.
Tôi là một nhân vật đã được viết sẵn kịch bản.
Một nhân vật đến mức có người đứng sau lưng chụp ảnh cũng không phát hiện ra.
22. Cảnh sát Cố là chiếc mỏ neo: Cậu chính là Lâm Việt
Tôi đặt ảnh xuống, gọi điện cho cảnh sát Cố.
“Cảnh sát Cố, Chu Hải đang gửi tin nhắn cho tôi.”
“Tôi biết. Chúng tôi đang giám sát điện thoại của hắn. Mọi tin nhắn hắn gửi, chúng tôi đều thấy.”
“Hắn nói tôi không phải là người đầu tiên. Hắn nói có một danh sách. Hắn nói Trần Viễn ở tòa nhà số 7, phòng 802 cũng nằm trong danh sách đó.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Lâm Việt, vụ án của Trần Viễn đã kết thúc rồi.”
“Kết thúc rồi?”
“Đúng. Năm ngoái đã kết thúc. Trần Viễn là nạn nhân, không phải nghi phạm.”
“Vậy tại sao Chu Hải lại nói--”
“Chu Hải đang lừa cậu. Hắn đang tận dụng cơ hội cuối cùng để đá/nh gục phòng tuyến tâm lý của cậu. Hắn nói cậu không phải Lâm Việt, cậu là Chu Hải. Hắn nói ký ức của cậu là của hắn. Hắn nói cuốn sổ tay của cậu là do hắn viết.”
“Nhưng tất cả những điều đó đều không phải sự thật.”
“Lâm Việt, cậu nghe tôi nói đây. Chúng tôi đã tìm thấy một tài liệu trong căn hộ ở phía Tây thành phố. Tài liệu đó ghi chép chi tiết quy trình thực hiện “hoán đổi danh tính”. Trong đó có một bước then chốt--”
“Bước gì ạ?”
“Họ buộc phải khiến mục tiêu nảy sinh sự hoài nghi bản thân trước. Khiến cậu nghi ngờ ký ức của chính mình. Nghi ngờ danh tính của chính mình. Nghi ngờ mình là ai.”
“Khi một người bắt đầu nghi ngờ mình là ai, cậu ta sẽ không còn nghi ngờ người khác là ai nữa.”
“Đó chính là điều Chu Hải đang làm. Hắn đang khiến cậu nghi ngờ bản thân. Bởi vì chỉ cần cậu không chắc mình là ai, cậu sẽ không truy c/ứu hắn là ai.”
“Hắn mới có thể thoát thân.”
Giọng cảnh sát Cố rất vững vàng, từng chữ từng chữ như một bàn tay kéo tôi lên khỏi vực sâu đó.
“Lâm Việt, nghe tôi này. Cậu có bằng chứng. Cậu có sổ tay. Cậu có ảnh. Cậu có lịch sử đặt đồ ăn. Cậu có sao kê ngân hàng. Cậu có giấy chứng nhận của quán mì-- tờ giấy đó là giả, nhưng nó chứng minh có kẻ đã làm giả hồ sơ tiêu dùng của cậu mà cậu không hề hay biết.”
“Cậu có ảnh chụp màn hình camera hành trình đó. Người đó không phải là cậu.”
“Cậu có nhật ký của Chu Hải. Trên đó viết rõ ràng hắn đã từng bước mạo danh cậu như thế nào.”
“Cậu có ảnh bức tường kia. Trên tường dán đầy tên của cậu. Không phải tên Chu Hải. Là tên của cậu.”
“Nếu hắn là Lâm Việt, tại sao hắn phải dán đầy tên “Lâm Việt”?”
“Nếu hắn là Lâm Việt, tại sao hắn phải mạo danh Lâm Việt?”
“Nếu hắn là Lâm Việt, tại sao hắn phải viết nhật ký rằng “tôi chính là Lâm Việt”?”
“Một người sẽ không viết nhật ký rằng “tôi chính là tôi”. Chỉ khi một người không phải là chính mình, hắn mới viết câu đó.”
“Chu Hải không phải Lâm Việt.”
“Cậu mới là.”
“Hắn viết “tôi chính là Lâm Việt” là vì hắn không phải. Hắn muốn trở thành. Nhưng hắn vẫn chưa phải.”
“Còn cậu thì phải.”
“Cậu không cần viết “tôi là Lâm Việt”. Bởi vì cậu chính là.”
Cảnh sát Cố nói xong, không cúp máy.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở của ông, từng nhịp, rất vững.
Như nhịp tim.
Như chiếc mỏ neo.
Tôi cầm điện thoại, đứng trước cửa sổ phòng trọ.
Đèn đường bên ngoài vẫn sáng.
Chiếc SUV màu trắng đã lái đi rồi.
Trong hẻm trống trơn, chỉ còn gió.
“Cảnh sát Cố, danh sách đó--”
“Chúng tôi đã tìm thấy. Trong điện thoại của Chu Hải. Có hai mươi ba cái tên. Tên cậu đứng đầu tiên. Tên Trần Viễn cũng có trên đó. Nhưng vụ án Trần Viễn đã kết thúc, hắn là nạn nhân. Chu Hải liệt kê tên hắn vào là để khiến cậu tin rằng-- Trần Viễn cũng là do hắn “tạo ra”.”
“Nhưng thực tế thì sao?”
“Thực tế, vụ án Trần Viễn không liên quan gì đến Chu Hải cả. Chu Hải chỉ biết về vụ án đó, hắn viết vụ án đó vào “kịch bản” dành cho cậu, khiến cậu tưởng rằng mình và Trần Viễn có trải nghiệm giống nhau. Khiến cậu tưởng rằng tình cảnh của hai người là như nhau. Khiến cậu tưởng rằng cậu cũng là mục tiêu của một tổ chức nào đó.”
“Nhưng cậu không phải. Cậu là mục tiêu cá nhân của Chu Hải. Không có tổ chức nào cả. Không có kế hoạch lớn nào về “hoán đổi danh tính” cả. Tất cả đều do Chu Hải bịa ra. Hắn chỉ có một mình. Một kẻ mắc chứng ảo tưởng.”
“Hắn ảo tưởng muốn trở thành cậu.”
“Hắn ảo tưởng muốn thay thế cậu.”
“Hắn ảo tưởng muốn khiến cậu biến mất.”
“Nhưng hắn không làm được.”
“Bởi vì hắn không phải là cậu.”
Cảnh sát Cố nói câu cuối: “Lâm Việt, ngày mai cậu đến đồn, tôi sẽ cho cậu xem tất cả bằng chứng. Xem xong cậu sẽ biết, cậu là ai.”
“Vâng.”
Tôi cúp điện thoại.
Đứng trước cửa sổ, nhìn bóng hình mình phản chiếu trên mặt kính.