Mẹ quay sang ôm lấy tôi, an ủi rằng chuyện này không liên quan đến tôi, bảo tôi hãy lo ăn uống và học hành cho tốt.
Mẹ luôn là như vậy, luôn đặt bản thân xuống hàng cuối cùng.
Kiếp trước tôi khờ dại không biết gì, nhưng sau khi trọng sinh, tôi biết mình cần phải bảo vệ mẹ như thế nào.
Cha thích giả làm người tốt bên ngoài ư? Vậy lần này tôi sẽ cho ông ta giả cho thỏa thích.
Ăn cơm xong, tôi đeo cặp sách đến trường.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy cha đang kẹp giáo án và đổi suất thi của tôi thành của Phương Kiến Lâm.
“Tống Niệm Nhất năm ngoái đã tham gia cuộc thi viết văn tiểu học rồi, không thể để con bé đi mãi được, cũng phải cho các bạn học khác một cơ hội chứ.”
Ông ta nói bằng cái giọng công bằng, công tư phân minh.
Phương Kiến Lâm đắc ý lè lưỡi với tôi.
Tôi biết, đây mới chỉ là bắt đầu.
Kể từ đó.
Bất cứ suất thi hay danh hiệu nào mà cha có thể can thiệp, ông ta đều dành hết cho Phương Kiến Lâm.
Cho dù là suất thi đấu, suất nhận giải hay suất học bổng.
Dù tôi có nỗ lực đến đâu, dù thành tích có xứng đáng đến thế nào, tôi cũng không bao giờ có phần, lại còn phải gánh chịu đủ lời chỉ trích rằng mình không đủ xuất sắc hoặc tâm địa hẹp hòi.
Kiếp trước tôi ấm ức, vẫn còn hy vọng vào cha.
Nhưng sau khi ch*t một lần, tôi hiểu rất rõ, trên đời này có những người đàn ông thà yêu thương người ngoài, cũng không muốn nhìn con ruột của mình lấy một cái.
Tôi bình tĩnh nhìn quanh một vòng, chạm phải ánh mắt của cha.
“Là quy định của nhà trường hay quy định của ban tổ chức? Năm ngoái tham gia rồi thì năm nay không được tham gia nữa ạ?”
Cha nhíu mày nhìn tôi, đáy mắt không che giấu nổi sự chán gh/ét.
Trước đây tôi luôn cố hết sức để nhận được lời khen từ ông, nào ngờ ông lại chán gh/ét tôi đến tột cùng.
Nhìn thấy ông vẫn giữ vẻ mặt này, tôi ngược lại còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tiến lên một bước hỏi tiếp: “Là nhắm vào con, hay đơn giản là muốn ưu ái Phương Kiến Lâm?”
Lớp học vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Không khí trở nên căng thẳng một cách khó hiểu.
Giáo viên chủ nhiệm ho hai tiếng để giải vây: “Tống Niệm Nhất, vào lớp rồi, mau về chỗ ngồi đi.”
Phương Kiến Lâm cũng hét lên ở phía dưới: “Mau cút xuống đi, đồ Tống bóc l/ột!”
Nó ngang nhiên gọi biệt danh của tôi, chỉ vì mỗi lần nó cư/ớp đồ của tôi mà tôi khóc, nó lại m/ắng tôi keo kiệt như Chu Bóc L/ột, thế là nó đặt cho tôi đầy biệt danh.
Cha tôi cũng nhíu mày: “Mau về chỗ đi, đừng làm ảnh hưởng thời gian học của người khác.”
Nhưng tôi nhất quyết không.
“Thầy Tống, câu hỏi của con khó trả lời đến thế sao ạ?”
“Vậy con đi hỏi hiệu trưởng.”
Tôi quay người bỏ đi.
Cha cuống lên, quát lớn: “Đứng lại đó cho tao!”
Có q/uỷ mới đứng lại, nghe tiếng ông quát, tôi càng chạy nhanh hơn.
Tôi chạy thẳng đến văn phòng hiệu trưởng, rồi òa khóc nức nở: “Cha con muốn gi*t con, c/ứu mạng với!”
Văn phòng hiệu trưởng không chỉ có hiệu trưởng mà còn có cả lãnh đạo của sở giáo dục.
Cha tôi tức đi/ên lên, muốn đá/nh tôi một trận ngay tại chỗ, nhưng trớ trêu thay, những người có mặt đều là lãnh đạo cấp cao, lúc này đang nhìn ông ta với vẻ mặt nghiêm nghị.
Hiệu trưởng vội quát cha tôi: “Rốt cuộc là chuyện gì thế này, anh nhìn lại mình xem, anh còn muốn đá/nh cả con cái sao?”
Sau đó ông đi lại gần lau nước mắt cho tôi, vỗ vai tôi đầy từ ái.
“Cháu đừng sợ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, kể cho chúng ta nghe xem, để xem rốt cuộc là lỗi của ai.”
Tôi bĩu môi gật đầu.
Tôi kể lại toàn bộ việc cha hủy bỏ suất thi của mình.
Các lãnh đạo nhìn nhau, đều tỏ ra không hài lòng với cha tôi.
Họ trao đổi ánh mắt, cuối cùng hiệu trưởng an ủi tôi: “Yên tâm, cái gì của cháu thì sẽ là của cháu, cháu cứ chuẩn bị kỹ đi. Lần này là cha cháu sai, chúng tôi tuyệt đối sẽ không thiên vị ông ấy.”
Tôi được đưa về lớp, còn cha thì bị giữ lại văn phòng hiệu trưởng.
Tuy không biết họ sẽ xử lý cha thế nào, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi đã bảo vệ được thứ vốn thuộc về mình.
Thế nhưng Phương Kiến Lâm lại đem lòng th/ù h/ận tôi.
Nó giống như trước đây, lén đ/á vào ghế của tôi, còn nhân lúc tôi đứng lên trả lời câu hỏi, nó rút ghế của tôi ra, muốn chiêm ngưỡng bộ dạng chật vật ngã xuống đất của tôi.
Thực ra hành động của nó rất lộ liễu, lần nào tôi cũng nhận ra, nên cũng chưa từng bị thương nặng.
Chỉ là những trò tiểu nhân này khiến lòng tôi rất khó chịu.
Bây giờ tôi không nghĩ vậy nữa, nó đã muốn gây sự, vậy thì tôi sẽ chiều nó!
Nhân lúc nó rút ghế, tôi giả vờ không biết gì rồi ngồi xuống, kết quả là ngồi vào khoảng không, cả người ngửa ra sau, đầu đ/ập mạnh vào bàn phía sau.
Tôi ôm đầu, gào lên đ/au đớn, nước mắt trào ra ngay lập tức, nằm lăn lộn dưới đất ôm lấy sau gáy không ngừng kêu khóc.
Ai nấy đều h/oảng s/ợ.
Họ vội vàng đưa tôi đến b/ệnh viện.
Cùng lúc đó.
Cha tôi vốn đang phải đối mặt với sự khiển trách ở phòng hiệu trưởng, ai ngờ chỉ bằng vài lời, ông ta đã lái sang chuyện muốn xây nhà ăn cho trường.
Khiến lãnh đạo cảm động vô cùng, cuối cùng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chỉ dặn dò ông ta chú ý ảnh hưởng.
Mẹ tôi nhận được điện thoại từ giáo viên ở b/ệnh viện, vội vã chạy đến.
Nhưng lại bị cha chặn lại giữa đường.
“Trình Tư, cô đến đúng lúc lắm, đứa con gái tốt của cô hôm nay suýt nữa khiến tôi bị đuổi việc đấy, cô nói xem nên làm thế nào đây!”
Mẹ trố mắt kinh ngạc.
“Tôi đã nói với lãnh đạo rồi, nói rằng cô tự nguyện b/án nhà để tự bỏ tiền xây nhà ăn, lãnh đạo nhà trường đều rất hài lòng.”