"Xin lỗi mọi người, cậu ấy vốn dĩ ích kỷ như vậy, tớ thay mặt cậu ấy xin lỗi các cậu. Để bù đắp, sau này Hứa Viện sẽ đưa mọi người ra ngoài ăn, đi khách sạn năm sao, được không?"

Đám người đó dĩ nhiên đồng ý, khen Lý Như hào phóng, tâm địa bồ t/át, từ đó chỉ nghe theo lời Lý Như. Họ ăn của tôi, còn quay lại bảo tôi keo kiệt, không xem trọng họ, ra vẻ tiểu thư cao cao tại thượng.

Tiền tôi bỏ ra, tiếng thơm cô ta hưởng.

Kiếp này, còn muốn tiêu tiền của tôi để lấy lòng người khác, nằm mơ đi!

Thấy sắc mặt tôi không tốt, Lý Như bước tới nắm lấy tay tôi:

"Cậu không coi là thật đấy chứ, bọn tớ vừa nãy chỉ đùa với cậu thôi! Cậu đã sớm không còn là tiểu thư nhà tư bản nữa rồi, cậu nhìn xem tớ cải tạo cậu thành công thế nào này! Đừng tự ti, bọn tớ đã coi cậu là bạn rồi!"

Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi đỏ rẻ tiền, chiếc quần đùi xanh lỗ chỗ đã giặt đến bạc màu trên người mình, thở dài một tiếng: "Nghiệp chướng mà!"

Bộ đồ này của Lý Như thật quá thảm hại, kiếp trước chắc n/ão tôi bị mỡ heo che mắt rồi!

"Các cậu ra ngoài đợi tớ, tớ thay bộ đồ khác!"

Tôi đổi ý rồi, kiếp trước Lý Như hại tôi thảm như vậy, kiếp này tôi phải vạch trần bộ mặt thật của cô ta!

"Bộ này của cậu đẹp mà, có phong cách công chúa bình dân, sao phải thay?"

Tôi trừng mắt nhìn cô ta.

"Được được được, bọn tớ ra ngoài đợi cậu!"

Tôi thay bộ váy trắng duy nhất còn lại trong tủ, vì những bộ khác đều bị Lý Như làm hỏng cả rồi. Phối thêm chiếc túi xách dây xích Chanel, xỏ đôi giày cao gót mới về. Hài lòng ngắm mình trong gương, đây mới là tôi bình thường, một Hứa Viện chưa từng bị thao túng tâm lý.

Tôi mở cửa, sự đố kỵ trong mắt Lý Như trào ra, cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc váy của tôi, hỏi:

"Mẫu này sao tớ chưa thấy bao giờ?"

Tôi thấy lạ: "Đồ của tớ, cậu thấy làm gì? Không có đồ của mình để mặc à?"

"À, tớ không có ý đó, tớ chỉ là thấy cậu mặc thế này không ổn lắm, các bạn sẽ bàn tán về cậu đấy! Thay lại bộ cũ đi!"

"Họ bình thường không có việc gì làm à? Cứ nhìn chằm chằm rồi bàn tán về tớ? Cậu đừng lúc nào cũng dùng á/c ý để suy đoán người khác!"

"Nhưng tớ vẫn thấy..."

"Được rồi Lý Như, đi nhanh thôi! Họ giục cậu kìa!" Điện thoại Lý Như sáng lên mấy lần, chắc là thấy chúng tôi mãi không đến nên sốt ruột rồi.

Dù sao họ cũng đã gọi cả bàn đồ ăn chờ người thanh toán mà!

Khi chúng tôi đến nơi, họ đã gọi món xong xuôi.

Tính cả đám bạn thân của Lý Như, tổng cộng 8 người, gọi đầy một bàn đồ ăn, trước mặt mỗi người đều bày một con tôm hùm Úc.

Họ vây quanh Lý Như như sao vây trăng: "Hoa khôi Lý, sao đến muộn thế, đồ ăn nguội hết rồi!"

"Đúng đấy, ủa, sao trông cậu sắc mặt không tốt lắm vậy? Phục vụ! Cho chúng tôi thêm 6 phần tổ yến! Phụ nữ nhất định phải đối xử tốt với bản thân, nhất là hoa khôi xinh đẹp như chúng ta!"

"Đúng đấy, đúng đấy!"

Nghe mọi người nịnh nọt, sắc mặt Lý Như khá hơn nhiều.

Cô ta đắc ý ngồi xuống, vô tình bĩu môi về phía tôi: "Ai, là lỗi của tớ, bận đi thay đồ cùng đại tiểu thư nên đến muộn!"

Lúc này mọi người mới chú ý đến tôi: "Đây là Hứa Viện á?"

"Không phải chứ, hoàn toàn không giống!"

"Sao hôm nay cậu ta không mặc bộ đồ hoa hòe hoa sói kia đến? Lần trước nhìn thấy, tớ suýt cười ch*t."

"Ai mà biết được, gu thẩm mỹ của đại tiểu thư đúng là khác biệt!"

"Có người chỉ biết bắt chước cách ăn mặc của hoa khôi chúng ta, nhưng khí chất thì không thể bắt chước được!"

"Đúng đấy, ai có thể có khí chất như hoa khôi Lý của chúng ta chứ!"

Cười ch*t tôi mất, Lý Như thường xuyên lén mặc đồ của tôi, lâu dần lại thành tôi bắt chước cô ta?! Thật là vừa vô lý vừa nực cười!

"Chúng ta cùng nâng ly chúc mừng hoa khôi nào!"

"Chúc mừng hoa khôi!"

"Chúc hoa khôi!"

"Cạn ly!"

...

Họ nâng ly chúc tụng, qua lại rôm rả, náo nhiệt vô cùng!

Tôi nhìn chai rư/ợu vang họ đang uống, là loại đắt nhất của khách sạn. Nếu tôi nhớ không nhầm, 1888 tệ một ly.

Không biết lát nữa lúc thanh toán, họ còn vui vẻ được như vậy không.

Như thể vừa mới nhìn thấy tôi đang đứng một bên, Lý Như nhiệt tình gọi tôi:

"Hứa Viện, cậu cũng qua đây ngồi đi, mọi người đều rất tốt bụng!"

"Tớ không qua đâu!"

Khỏi phải lát nữa lại tìm tôi đòi tiền!

Lý Như vẻ mặt áy náy nói với mọi người:

"Xin lỗi, có lẽ Hứa Viện trong lòng vẫn còn coi thường mọi người, tớ về nhất định sẽ nói chuyện lại với cậu ấy! Nhất định sẽ bắt cậu ấy chấp nhận mọi người!"

Lời này vừa thốt ra, những người vốn đã có ấn tượng không tốt về tôi lại càng nhìn tôi khó chịu hơn.

"Kiêu ngạo cái gì chứ? Chẳng phải chỉ có tí tiền bẩn sao!"

"Phải tớ nói, trên đời này người giàu bất nhân nhiều lắm, người coi tiền như cỏ rác như hoa khôi chúng ta thì hiếm lắm!"

"Đúng đấy, chúng ta không cần quan tâm cậu ta! Cậu ta đây là không dám ngồi cùng bàn với hoa khôi chúng ta, sợ bị so sánh đấy mà!"

Tôi ngồi một bên, lạnh lùng nhìn đám người họ ồn ào.

Tiệc tàn, Lý Như thấy mọi người ăn gần xong, đang định gọi tôi đi thanh toán thì phục vụ gõ cửa bước vào.

"Xin hỏi ai là cô Lý?"

Đám người nghi hoặc chỉ về phía Lý Như.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàu Ngân Hà Không Có Sân Ga

Chương 9
Lần thứ hai gặp lại Hạ Xuyên, anh ấy đã vinh thăng lên chức Thượng tá Không quân của Liên bang, đưa vị hôn thê đến khám sức khỏe tiền hôn nhân. Tôi cúi đầu lật xem tờ giấy khám. "Không có gì khó chịu trong người, tại sao anh lại yêu cầu quét ký ức sâu?" Hạ Xuyên tựa lưng vào ghế. "Dạo này vẫn luôn có một tin đồn." "Ba năm trước có một kẻ khốn nạn đã lừa cả tình lẫn thân tôi, lợi dụng tôi để thăng tiến, rồi gây ra một đống bê bối mờ ám." "Cuối cùng không thể thu dọn tàn cuộc, hắn dứt khoát xóa sạch ký ức của tôi rồi phủi mông bỏ chạy." "Vị hôn thê của tôi sau khi nghe chuyện đã lén khóc sau lưng tôi rất lâu." "Thế nên tôi nghĩ, nếu thật sự có người như vậy, thì nhất định phải lôi ra, băm vằm cho bằng sạch." Ngón tay tôi bất giác co rụt lại. "Chỉ là tin đồn thôi, cớ gì phải bận tâm." "Chính vì là tin đồn, nên lại càng phải điều tra cho rõ ngọn ngành." Nói xong, anh ấy ngồi thẳng dậy khỏi lưng ghế, liếc nhìn tôi một cái. "Đúng rồi bác sĩ Sầm, chúng ta mới gặp nhau lần đầu sao?"
0
8 Tôi có con rồi Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm