Phần th!t quả vàng óng tỏa ra hương thơm tuyệt hảo.
Tôi dùng thìa nạo một miếng lớn, đưa vào miệng.
Hương vị mềm mịn, ngọt ngào, thoảng chút mùi thơm của rư/ợu lan tỏa trên đầu lưỡi.
Thật ngon.
Tôi nheo mắt đầy thư thái, ngắm nhìn biển xanh biếc và bãi cát trắng phau phía xa.
Lúc này, điện thoại tôi rung lên.
Là một email, do cô cháu gái chuyển tiếp giúp tôi, nói rằng có một lá thư gửi từ trong nước đến địa chỉ cũ của tôi.
Là Tiểu Vũ gửi đến.
Trên phong bì là nét chữ xiêu vẹo của thằng bé.
Trong thư không nhắc đến tiền, cũng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào.
Chỉ có một bức vẽ.
Trong tranh, một người phụ nữ mặc bộ đồ phục vụ bàn đang cố gắng lau bàn, trên mặt cô ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung.
Bên cạnh người phụ nữ là một cậu bé đang nằm nhoài trên chiếc bàn nhỏ, chăm chú làm bài tập.
Phía dưới bức tranh có một dòng chữ nhỏ:
"Bà ngoại ơi, con nhớ bà. Mẹ nói, phải dựa vào chính sức mình để nỗ lực sống."
Tôi nhìn bức tranh ngây ngô ấy, nhìn dòng chữ giản đơn kia, hốc mắt bỗng dưng cay xè.
Tôi đặt thìa xuống, ngẩng đầu nhìn ra biển khơi vô tận, ánh mặt trời rải trên mặt biển, lấp lánh sóng nước.
Tôi mỉm cười.
Tôi biết, đứa con gái từng bị tôi chính tay đẩy xuống vực thẳm ấy, có lẽ cuối cùng cũng đã bắt đầu học cách tự bước đi trên đôi chân của mình.
Còn tôi, sau khi phải trả cái giá bằng nửa đời người, cuối cùng cũng đã giành lại được cuộc đời trọn vẹn, được tự do ăn sầu riêng thỏa thích của riêng mình.