Cái lưới mà Tần Viễn Sơn tự tay dệt nên, cuối cùng đã tự giam chính mình vào đó.
Trong cuộc họp hội đồng quản trị đầu tiên sau Tết, lão Từ đã công khai chia tách lại toàn bộ quyền hạn tài chính.
Mọi ủy quyền cá nhân đều bị hủy bỏ.
Các khoản qua lại với người thân, quà tặng cá nhân, vốn công ty, tất cả đều được thiết lập cơ chế cách ly.
Tôi ký xong văn bản cuối cùng, bỗng nhớ tới bát mì thanh đạm ba năm trước.
Thẩm Nhược Ninh bưng đến trước mặt tôi, cười nói anh ơi sau này anh phát đạt đừng quên em.
Tôi quả thực không quên.
Nhưng sau này cô ấy đã quên, tình thân không phải là cây ATM.
Càng không phải là cán d/ao mà người khác chĩa vào tôi.
Ba tháng sau, Cao Khải Hàng chính thức bị khởi tố.
Ở trong trại tạm giam, hắn nhờ luật sư chuyển lời muốn gặp tôi một lần.
Tôi từ chối.
Hắn lại nói muốn gặp Thẩm Nhược Ninh.
Thẩm Nhược Ninh cũng từ chối.
Nghe nói hôm đó cô ấy ngồi bên cửa sổ phòng b/ệnh rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói một câu: "Em không muốn thay anh ta trả giá cho cuộc đời anh ta nữa."
Đây là lần đầu tiên cô ấy nói được một câu ra h/ồn.
Còn tương lai cô ấy thế nào, tôi sẽ không sắp xếp thay.
Cô ấy phải đi làm, phải trả n/ợ, phải đối mặt với điều tra, cũng phải tự mình chăm sóc Cao Kiêu.
Đó là con đường riêng của cô ấy.
Thứ tôi có thể cho, chỉ còn lại sự bảo vệ dành cho đứa trẻ và sự chăm sóc dành cho mẹ.