Mạnh Thanh Lạc lại khó chịu nhíu mày, che chở cho Nhan Tĩnh:
"Xin lỗi nhé, Lựu Hoa là người nhà quê, không hiểu lễ nghĩa gì cả."
Câu nói đó cứ như thể tôi đã làm anh ta mất mặt vậy.
Đậu Đậu còn quăng đũa xuống bàn: "Mẹ, chuyện bé tí tẹo mà mẹ cũng làm quá lên, mẹ không thể bớt làm trò cười đi được à!"
Nhan Tĩnh lại dịu dàng nắm lấy tay Đậu Đậu: "Đậu Đậu ngoan, không được nói chuyện với người lớn như vậy."
Đậu Đậu đỏ hoe mắt: "Xin lỗi dì Tĩnh, con chỉ là quá thương dì thôi."
Nhan Tĩnh ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự thong dong và đắc ý.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy lòng mình chua xót.
Nhan Tĩnh da dẻ trắng trẻo, mịn màng như măng mới bóc vỏ.
Đứng cạnh Mạnh Thanh Lạc cao ráo tuấn tú, nhìn thế nào cũng thấy không xứng đôi.
Thế nên kiếp trước khi Mạnh Thanh Lạc đưa Nhan Tĩnh và Đậu Đậu về, chưa từng có ai nghi ngờ Nhan Tĩnh không phải mẹ ruột của Đậu Đậu.
Mạnh Thanh Lạc nhìn thấy tôi đeo gùi trên lưng, không nhịn được nhíu mày bịt mũi.
Mỗi lần tôi làm việc trở về, anh ta đều nói trên người tôi có mùi tanh của bùn đất.
Nhưng khi nhìn thấy những cây sâm rừng trong gùi và những vết m/áu trên tay, chân tôi, anh ta lại thoáng chút áy náy.
"Em thật sự đi hái sâm rừng sao?"
"Trên vách đ/á nguy hiểm lắm, ngã xuống mà g/ãy chân thì được không bù mất đâu."
"Hơn nữa anh đã đưa tiền cho em rồi, sao phải khổ sở tự hànhz hạz mình làm gì?"
Giọng anh ta ngày càng nhỏ dần, không biết có phải vì chột dạ hay không.
Tôi cười nhạt: "Em quen rồi, không ngồi không được."
Nói xong, tôi lại quay vào trong nhà làm túi thơm cầu bình an.
Mạnh Thanh Lạc nói ở thôn ngủ không ngon, đêm nào cũng hay mơ.
Thế là tôi thường tự tay làm mấy chiếc túi thơm an thần, cầu phúc treo trên màn.
Đậu Đậu nhìn thấy bèn gh/ét bỏ hỏi tôi: "Mẹ còn làm cái này làm gì, trong thành phố thiếu gì hương liệu tốt, bố sau này sẽ không còn mất ngủ hay mơ màng nữa đâu."
Đúng vậy, người nhà họ Mạnh các người lúc nào cũng mang trong mình một loại cảm giác ưu việt.
Kiếp trước, trước khi họ rời đi, tôi vô cùng quyến luyến nhét đủ thứ vào trong xe.
Thế nhưng xe còn chưa ra khỏi thôn, những thứ đó đã bị ném ra ngoài.
Thím Lý nhìn thấy liền nhặt lên mang trả lại nhà tôi.
Bà cứ càm ràm mãi: "Lựu Hoa à, đã bảo người thành phố không đáng tin mà, lúc trước cháu cứ tìm đại một người trong thôn, thì đã không đến nông nỗi này."
Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng, tất cả là do mẹ chồng không chấp nhận một người nhà quê làm con dâu.
Thế là tôi càng nỗ lực hơn, nghĩ rằng ki/ếm thêm chút tiền nữa là được.
Tôi lang thang trong núi suốt ba ngày hai đêm, tìm đủ mọi cách gi*t ch*t một con lợn rừng rồi kéo vào thôn đổi lấy tiền.
Ngay lập tức, tôi lắp điện thoại cho gia đình.
Nhưng mỗi lần tôi gọi cho Đậu Đậu, con bé đều rất mất kiên nhẫn.
"Con sắp đi học múa ballet rồi."
"Dì Tĩnh đang đợi đưa con đi học violin đấy."
Tôi không kìm lòng được, lén lút lên thành phố muốn thăm con bé.
Con bé rõ ràng nhìn thấy tôi lúc tan học, nhưng lại quay người chạy thật nhanh vào lòng Nhan Tĩnh.
Sau đó, hai người vui vẻ ngồi lên chiếc xe sang trọng mà tôi chưa từng được thấy bao giờ.
Kể từ đó, tôi không bao giờ đến nữa.
Cho đến khi con bé tốt nghiệp đại học.
Tôi mắc b/ệnh u/ng t/hư, bác sĩ nói không còn cần thiết phải điều trị nữa, bảo tôi về nhà chuẩn bị hậu sự.
Tôi gọi điện cho Mạnh Thanh Lạc, anh ta im lặng.
"Hay là lại đến b/ệnh viện lớn kiểm tra xem sao?"
Nhưng tôi không muốn kiểm tra nữa, tôi chỉ muốn nhìn thấy con gái mình.
Khi tôi xuất hiện tại lễ tốt nghiệp của con bé, nó nhìn vẻ tiều tụy của tôi mà không mảy may xót xa.
Nó chỉ tức gi/ận nói: "Mẹ có biết lễ tốt nghiệp quan trọng với con thế nào không, tại sao mẹ lại đến?"
"Mẹ sẽ khiến con trở thành trò cười mất!"
Mạnh Thanh Lạc đứng cạnh nhìn, chẳng nói một lời nào.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng nó không còn là con gái của tôi nữa.
Nó là thiên kim tiểu thư lớn lên trong gia đình hào môn, nó cần một người mẹ hiểu biết, đoan trang.
Chứ không phải một người phụ nữ nông thôn như tôi.
Trong tiếng trống kèn ồn ã, tôi bị đuổi ra khỏi cổng trường.
Ngay khi vừa bước đi vài bước, tôi đột nhiên hộc m/áu, ch*t ngay giữa đường lớn.
Không ai dám xen vào chuyện bao đồng, th* th/ể của tôi thậm chí còn bị chó hoang cắn mất vài miếng th!t.
Vì vậy, lần này tôi không còn cố chấp chuẩn bị đồ đạc cho hai bố con họ mang về nữa.
Tôi chỉ thản nhiên nói: "Đây là làm cho mấy đứa trẻ ở lớp học."
Khi cha tôi còn sống, ông đã cưu mang mấy đứa trẻ đến học chữ.
Sau khi ông mất, những đứa trẻ này không nơi nương tựa, vẫn sống ở lớp học cũ.
Thỉnh thoảng tôi lại qua thăm chúng, gửi chút đồ, cũng hướng dẫn chúng đọc sách.
Chỉ là Mạnh Thanh Lạc chưa bao giờ quan tâm đến tôi, đương nhiên không biết những chuyện này.
Đậu Đậu ngỡ ngàng.
Tôi luôn đối xử với nó rất tốt.
Ngày thường dù nó nói năng khó nghe, tôi cũng chỉ cười cho qua.
Vậy mà hôm nay tôi lại lạnh lùng như thế!
Nó hơi khó chịu nói: "Mấy đứa trẻ hoang thôi mà, mẹ làm cho chúng làm gì."
"Hơn nữa, đều là người nhà quê cả, dùng mấy cái túi thơm này làm gì? Thật làm màu!"
Nhưng so với Đậu Đậu, dường như mấy đứa trẻ ở lớp học còn thân thiết với tôi hơn.
"Mẹ là mẹ con, sao lại đi quan tâm đến mấy đứa trẻ hoang đó?"
"Thôi được rồi, con cũng chẳng cần mẹ quan tâm... Con đi tìm dì Tĩnh đây, dì ấy nói sẽ dạy con tiếng Anh đấy, mẹ có biết tiếng Anh không?"
Tôi thậm chí không ngẩng đầu lên: "Mẹ không biết."
Nó lại một trận ngỡ ngàng.
Nếu là trước đây, phần lớn tôi sẽ bị sự yêu thích của nó dành cho Nhan Tĩnh làm cho tức đến phát khóc.
Dù sao đó cũng là con gái ruột của tôi mà!