Khi mọi người đang dọn dẹp để chuẩn bị ra ngoài, lớp trưởng chạy tới từ phía bên cạnh, biểu cảm có chút kỳ lạ: "Thanh Thanh, giáo viên chủ nhiệm gọi cậu đến văn phòng một chuyến."

Khi tôi đến văn phòng, tôi thấy mẹ tôi và Trình Gia Minh đang đứng đó. Lòng tôi chùng xuống.

Vừa thấy tôi, mẹ tôi đã lạnh mặt, ch/ửi bới đi về phía tôi. Bà vung tay, tôi né sang một bên, cúi người tránh được cái t/át vào không trung.

"Lương Thanh Thanh! Mày giỏi lắm! Tao nuôi mày học đại học là để mày đi cặp kè với mấy lão già à!"

Tôi sững người, nhìn thấy Trình Gia Minh đứng phía sau đang có chút chột dạ, tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Tôi bước tới, nhìn chằm chằm vào anh ta hỏi: "Trình Gia Minh, anh thấy tôi cặp đại gia bằng mắt nào thế?"

Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, nhưng vẫn cứng miệng: "Chẳng lẽ không phải sao? Nếu không thì lấy đâu ra nhiều tiền thế, hơn nữa tôi đã thấy cô mấy lần đi vào cái khu chung cư cao cấp cạnh trường. Lương Thanh Thanh, không phải tôi nói cô, cô làm vậy quá mất mặt sinh viên chúng ta!"

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: "Vậy trong mắt anh, chỉ cần tôi có tiền thì đều là do th/ủ đo/ạn không chính đáng mà có sao?"

"Tất nhiên! Một thằng đàn ông như tôi còn chẳng ki/ếm được mấy đồng, huống chi là một đứa con gái như cô? Lương Thanh Thanh, cô làm người ta thất vọng quá!"

Tôi quay sang hỏi mẹ: "Bà cũng nghĩ như nó sao?"

Bà trừng mắt với tôi: "Đừng nói mấy lời vô bổ đó, hèn gì mấy năm nay mày không về nhà, hóa ra là có chỗ để đi! Hôm nay mày khai thật cho tao, mày rốt cuộc có bao nhiêu tiền!"

Tôi buồn cười hỏi ngược lại bà: "Tiền của tôi thì liên quan gì đến bà?"

"Em trai mày không đỗ đại học, đi làm thuê quen được một cô gái, nhà người ta đòi sính lễ hai mươi vạn. Giờ mày có tiền rồi, mày làm chị, số tiền này dù thế nào cũng phải do mày chi trả chứ?"

Giáo viên chủ nhiệm đứng phía sau gi/ật gi/ật khóe miệng.

"Người nhà của Lương Thanh Thanh, hiện tại mọi chuyện chỉ là suy đoán, không có bằng chứng..."

"Thầy Tôn, để thầy phải chứng kiến trò cười rồi. Nhưng thầy yên tâm, tôi tuyệt đối không làm những chuyện mà họ nói." Tôi quay đầu đảm bảo với giáo viên chủ nhiệm.

"Hơn nữa, chuyện bà ấy nói nuôi tôi học đại học hoàn toàn là chuyện nhảm nhí."

"Bốn năm nay, học phí và phí sinh hoạt đại học đều là do tôi tự đi làm thêm ki/ếm được, bà ấy không đưa cho tôi một xu nào."

"Cho nên bây giờ, bà ấy thực sự không có tư cách đứng đây chất vấn tôi."

"Mục đích hôm nay bà ấy đến đây không gì khác ngoài hai điều: một là nghe nói tôi có tiền nên đến làm rõ tình hình tài chính của tôi, hai là xem có thể bòn rút được bao nhiêu từ tôi cho em trai tôi."

Mẹ tôi nghe tôi nói vậy liền gào lên: "Đồ không có lương tâm, tao nuôi mày lớn từng này, không có công lao thì cũng có khổ lao. Nếu mày không đưa tiền, tao sẽ đến tận hiệu trưởng trường mày làm ầm ĩ! Tao sẽ báo cảnh sát! Báo cảnh sát nói mày đi làm x/ấu phong hóa xã hội, bắt mày và thằng nhân tình của mày lại!"

Chuyện đã đến nước này, tôi cũng không cần giấu giếm nữa.

Tôi bước tới, bà ta lập tức im bặt.

Tôi nhìn quanh một vòng rồi chậm rãi cất lời: "Tôi đúng là có chút tiền, nhưng số tiền này không phải ai cho, mà là tôi dựa vào khả năng làm việc của mình để ki/ếm được!"

"Mấy năm nay, tôi mở một cửa hàng online b/án quần áo, vận may không tệ nên có chút tiền tiết kiệm."

"Sau đó, có công ty để mắt đến cửa hàng của tôi và bỏ tiền ra m/ua lại."

"À, còn cái khu chung cư mà Trình Gia Minh thấy tôi vào, đó là nhà tôi tự m/ua."

Dứt lời, mặt Trình Gia Minh tái mét.

"Sao... sao có thể chứ?"

Mẹ tôi lại lập tức thay đổi sắc mặt.

"Tao... tao đã nói rồi, con gái tao sao có thể làm chuyện đó! Gia Minh, không phải dì nói con đâu, con gh/en tị với Thanh Thanh nhà dì đúng không? Gh/en tị vì nó là con gái mà còn ki/ếm tiền giỏi hơn con!"

Sau một hồi giằng co, chúng tôi ra khỏi văn phòng.

Tôi đi phía trước, Trình Gia Minh chạy tới chặn đường tôi.

"Thanh Thanh... xin lỗi em..."

Tôi liếc nhìn anh ta, lạnh lùng nói: "Tránh ra!"

Anh ta vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Ngẩng đầu lên với vẻ mặt c/ầu x/in: "Thanh Thanh, c/ầu x/in em giúp anh với. Sắp tốt nghiệp rồi mà anh vẫn chưa tìm được việc, Thiến Thiến đòi chia tay với anh, chân mẹ anh lại có vấn đề mà không có tiền chữa trị. Em giàu thế này, có thể cho anh v/ay..."

"Không thể." Tôi dứt khoát đáp.

"Trình Gia Minh, tôi không có nghĩa vụ giúp anh. Chúng ta từ lâu đã không còn là người cùng đường rồi. Chỉ cần bước ra khỏi cánh cổng trường này, sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, nên đừng hy vọng một người xa lạ sẽ giúp anh."

Anh ta còn muốn nói gì đó nhưng bị mẹ tôi đẩy ra.

Bà ta cười lấy lòng trước mặt tôi: "Thanh Thanh, trước đây có vài chuyện là mẹ không đúng, nhưng chúng ta là mẹ con, dù sao cũng là người thân, m/áu chảy ruột mềm mà."

"Giờ con giỏi giang thế này, mẹ có thể theo con hưởng phúc rồi."

"Con xem, nhà con m/ua mẹ còn chưa được đến, hay là con đưa chìa khóa cho mẹ đi?"

Tôi liếc xéo bà ta một cái, tặng lại một câu: "Thẻ ngân hàng chưa từng nạp tiền thì đừng hòng rút được tiền ra."

Sau đó tôi không thèm đếm xỉa đến họ nữa, nhanh chóng xuống lầu.

Tôi biết, họ sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi như vậy.

Vì thế, sau khi hoàn tất thủ tục du học, tôi chuẩn bị sau khi xuất ngoại sẽ cho thuê hai căn nhà đó.

Trước khi đi, tôi còn đi làm thủ tục công chứng di chúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàu Ngân Hà Không Có Sân Ga

Chương 9
Lần thứ hai gặp lại Hạ Xuyên, anh ấy đã vinh thăng lên chức Thượng tá Không quân của Liên bang, đưa vị hôn thê đến khám sức khỏe tiền hôn nhân. Tôi cúi đầu lật xem tờ giấy khám. "Không có gì khó chịu trong người, tại sao anh lại yêu cầu quét ký ức sâu?" Hạ Xuyên tựa lưng vào ghế. "Dạo này vẫn luôn có một tin đồn." "Ba năm trước có một kẻ khốn nạn đã lừa cả tình lẫn thân tôi, lợi dụng tôi để thăng tiến, rồi gây ra một đống bê bối mờ ám." "Cuối cùng không thể thu dọn tàn cuộc, hắn dứt khoát xóa sạch ký ức của tôi rồi phủi mông bỏ chạy." "Vị hôn thê của tôi sau khi nghe chuyện đã lén khóc sau lưng tôi rất lâu." "Thế nên tôi nghĩ, nếu thật sự có người như vậy, thì nhất định phải lôi ra, băm vằm cho bằng sạch." Ngón tay tôi bất giác co rụt lại. "Chỉ là tin đồn thôi, cớ gì phải bận tâm." "Chính vì là tin đồn, nên lại càng phải điều tra cho rõ ngọn ngành." Nói xong, anh ấy ngồi thẳng dậy khỏi lưng ghế, liếc nhìn tôi một cái. "Đúng rồi bác sĩ Sầm, chúng ta mới gặp nhau lần đầu sao?"
0
8 Tôi có con rồi Chương 12
9 Nỗi Đau Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm