Khi tôi ngước lên mỉm cười, người đàn ông phía trước bỗng lặng lẽ đỏ cả vành tai.

Khúc nhạc đệm này khiến tâm trạng tôi tốt lên không ít.

...

Cho đến khi mở cửa nhà, nụ cười trên môi tôi dần tắt lịm.

Cố Đình Uyên đang ngồi cạnh bàn ăn, nhìn thấy tôi liền hừ lạnh một tiếng:

"Còn biết đường quay về cơ à."

"Mạc An Kỳ, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô đại diện cho bộ mặt của Cố gia, có thể bớt đi lang thang ngoài đường được không?"

Tôi liếc nhìn đống thức ăn đã nguội ngắt, không đáp lời, cứ thế lẳng lặng đi về phía phòng khách.

"Chúng ta chỉ là đang gi/ận dỗi, không cần thiết phải ngủ riêng. Nếu người lớn trong nhà có ghé qua thấy được thì biết giải thích thế nào?"

Không biết từ lúc nào, anh ta đã đi tới phía sau lưng tôi, lấy trong túi ra một sợi dây chuyền.

"Món quà này xem như lời xin lỗi cho sự lỗ mãng của tôi ban ngày."

Anh ta ra lệnh một cách đương nhiên, định vòng sợi dây chuyền lên cổ tôi.

"Tư Duyệt còn biết điều hơn cô, sợ fan cuồ/ng chụp được ảnh làm ảnh hưởng đến mối qu/an h/ệ của chúng ta, lại còn lo cô hiểu lầm nên đã giúp tôi chọn quà đấy."

Hóa ra, anh ta đã thiên vị đến mức này, giả vờ như có thể phớt lờ mọi sự trùng hợp kỳ lạ ngày hôm nay.

Tôi càng cảm thấy chán gh/ét, đẩy tay anh ta ra rồi đi thẳng vào phòng ngủ phụ đóng cửa lại.

Anh ta sững người một chút, dùng tay chặn cửa.

Sắc mặt tối sầm lại.

"Cô làm mình làm mẩy mấy ngày nay, thế là đủ rồi đấy."

"Cô cũng nhìn lại xem, món trang sức nào trên người cô mà chẳng phải do Cố gia tôi m/ua."

Tôi mím ch/ặt môi, chỉ tay về phía phòng ngủ chính.

"Anh nhầm rồi, tất cả những món quà anh m/ua chẳng qua chỉ là sự áy náy giả tạo sau khi anh đi ăn vụng mà thôi."

"Tôi không cần, càng kh/inh thường không muốn nhận."

"Những thứ đó tôi đều cất trong phòng thay đồ ở phòng ngủ chính rồi. Còn những thứ trên người tôi đây, là những món tôi mang từ nhà họ Mạc đến."

Anh ta nhanh chóng ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như nhen nhóm ngọn lửa gi/ận dữ ngút trời.

Trong lúc giằng co, tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Cố tổng, em đã đổi tên mới cho Dữu Dữu rồi. Tuy bây giờ nó vẫn chưa quen, nhưng em nghĩ rồi nó sẽ quen thôi."

"Xin lỗi anh, em không ngờ tên lại trùng hợp như vậy, cũng không ngờ phu nhân lại suy nghĩ nhiều, lần sau em nhất định sẽ chú ý."

Trong giọng nói của Nhạc Tư Duyệt xen lẫn tiếng khóc nức nở.

Chỉ vài câu nói đã xây dựng nên hình tượng một đóa hoa trắng thuần khiết biết điều.

Biểu cảm của Cố Đình Uyên nhanh chóng dịu lại, thậm chí lộ ra vài phần áy náy.

Khi ngước mắt nhìn tôi, anh ta lại chuyển sang vẻ bực dọc.

"Thế này thì cô hài lòng rồi chứ?"

Tôi chợt nhớ đến cái cớ ban đầu của Cố Đình Uyên.

Anh ta nói anh ta coi Nhạc Tư Duyệt là thế thân của tôi.

Nhưng rõ ràng tôi chẳng có điểm nào giống với đóa hoa sen trắng này cả.

Tôi không muốn tranh cãi với anh ta, chỉ lặp lại một câu: "Chúng ta đã ly hôn rồi."

Anh ta ngẩn người, bỗng nhìn tôi từ trên cao xuống, cười khẩy một tiếng.

"Cô chắc chắn là sau khi thời gian hòa giải kết thúc, cô thực sự có thể xuất hiện trước cửa Cục Dân chính chứ?"

"Nếu không, tại sao đến tận hôm nay cô vẫn chẳng dám nói với gia đình mình?"

Đáp lại anh ta là tiếng đóng cửa dứt khoát của tôi.

Cố Đình Uyên đ/ập cửa bỏ đi.

Qua cửa kính sát đất, tôi nghe thấy tiếng động cơ xe thể thao gầm rú của anh ta.

Tôi đã quá mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi.

Nhưng vừa định chìm vào giấc ngủ thì Chu Lệ gọi điện đến.

"Chị dâu, c/ứu mạng với, mau đến đón ông lớn Cố nhà chị về đi."

Anh ta là bạn nối khố của Cố Đình Uyên, đang kinh doanh một quán bar.

Cố Đình Uyên thường xuyên đến đó uống rư/ợu.

Mỗi lần say, anh ta đều gọi điện cầu c/ứu tôi.

Tôi vừa định từ chối thì bên kia lại bắt đầu gào khóc.

"Chị dâu tốt ơi, Cố Đình Uyên đang s/ay rư/ợu đi/ên cuồ/ng thế này ai mà dám đụng vào chứ. Chỉ có chị mới trị được thôi."

Tôi thở dài cam chịu.

Chu Lệ không có tài cán gì lớn, nhưng nhà họ Chu lại là nhà cung cấp thượng nguồn cho công ty em trai tôi.

Nể tình này, tôi thực sự không thể từ chối.

Quán bar của Chu Lệ tuy nằm ở con phố sầm uất nhất, nhưng lại chọn được một góc yên tĩnh giữa chốn xô bồ.

Vừa bước vào cửa, mọi ồn ào đều bị ngăn cách bên ngoài.

Tôi quen đường đi vào, vừa định kéo cửa phòng VIP trong cùng thì nghe thấy tiếng Nhạc Tư Duyệt.

"Cố tổng, đều là lỗi của em, hay là để em đích thân đến xin lỗi chị ấy đi."

"Dù chị ấy có bẻ g/ãy chân em, em cũng cam lòng. Em chỉ muốn anh vui vẻ thôi."

Giọng nói nũng nịu yếu đuối che giấu đi sự chia rẽ ly gián trong từng câu chữ.

"Em thì có lỗi gì chứ, là cô ta suốt ngày làm lo/ạn. Rõ ràng cả nhà đều phải dựa vào tôi mà còn dám tỏ thái độ với tôi."

"Phu nhân thật không hiểu chuyện, cũng thật không biết thương anh. Anh mỗi ngày bận rộn thế này mà cô ta còn làm ầm ĩ. Em chẳng cầu gì cả, chỉ muốn được ở bên cạnh anh thôi."

"Anh hiểu tấm lòng của em, cũng coi như anh đã để em chịu thiệt thòi rồi. Còn về phần cô ta, đã không biết điều thì anh cứ để mặc cô ta thêm vài ngày nữa. Dù chỉ vì nhà mẹ đẻ, cô ta cũng sẽ phải xuống nước thôi."

Tôi buông tay nắm cửa ra, dứt khoát quay đầu lại.

Chu Lệ vừa vặn tìm đến.

Tôi hít sâu một hơi: "Tối nay anh ấy chắc có người chăm sóc rồi, không cần tôi đâu, tôi về trước đây."

Anh ta nào dám để tôi đi, vội vàng đẩy cửa gọi lớn tên Cố Đình Uyên.

Rất nhanh, cửa mở.

Cố Đình Uyên bước chân lảo đảo, nửa người tựa hẳn vào Nhạc Tư Duyệt.

Nhìn thấy tôi, trên mặt anh ta thoáng hiện lên tia đắc ý, nhưng tuyệt nhiên không có ý định đứng dậy.

"Tôi còn tưởng cô không đến chứ."

"Nhưng giờ nói gì cũng muộn rồi, hôm nay vì Tư Duyệt đã đến trước nên tôi sẽ đi với cô ấy."

Nghe thấy câu này, Nhạc Tư Duyệt càng thêm nũng nịu, còn lộ ra vài phần e thẹn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm